Chương 3: May mắn sống lại

“Đại thiếu gia? Đại thiếu gia?” Giọng nói quen thuộc từ xa vọng lại, kéo hồn phách Chử Ngọc Đường quay về.

Ngón tay nàng run rẩy cử động nhưng toàn thân vẫn nặng nề như bị đặt dưới một tảng đá lớn, khó mà nhúc nhích. Đầu óc chậm rãi khởi động, khi mí mắt mở ra, ánh sáng chói lòa lập tức ùa vào, khiến suy nghĩ trong đầu như bùng nổ.

“Đây là đâu?” Giọng nói khàn khàn bật ra khỏi cổ họng, đổi lại là một tràng hoan hô vang dội khắp cả gian phòng.

“Đại thiếu gia, cuối cùng ngài cũng tỉnh rồi!”

“Mau, mau đi thông báo cho Đại phu nhân và Nhị phu nhân!”

“Đại thiếu gia, ngài có muốn uống nước không? Cảm thấy chỗ nào không thoải mái không? Có thấy đói bụng không?”

Những câu hỏi liên tiếp vang lên khiến đầu óc Chử Ngọc Đường lại thêm choáng váng, những khuôn mặt quen thuộc liên tiếp xuất hiện trước mắt nàng nhưng nàng lại ngơ ngác không biết phải đáp lời ra sao. Rõ ràng, khi tia sét kia giáng xuống, mình đã chết rồi cơ mà. Vậy rốt cuộc bây giờ là chuyện gì đang xảy ra?

Chẳng lẽ là một giấc mộng?

Chử Ngọc Đường đưa tay quệt mồ hôi trên trán, dốc hết sức muốn ngồi dậy nhưng sức lực cạn kiệt, không thể ngồi dậy được. Tiểu Nga, nha hoàn thân cận của nàng thấy vậy lập tức tiến lên đỡ nàng, giọng đầy lo lắng: “Đại thiếu gia, xin ngài đừng quá xúc động! Ngài đã hôn mê suốt cả mười ngày nay rồi, làm mọi người sợ chết khϊếp.”

“Ta hôn mê mười ngày sao?” Chử Ngọc Đường kinh ngạc, quay đầu hỏi.

“Vâng, đúng vậy, Đại phu nhân và Nhị phu nhân vẫn luôn trông chừng ngài, đêm qua thật sự không chống đỡ nổi nữa mới trở về phòng nghỉ ngơi. Không ngờ sáng nay ngài đã tỉnh lại rồi!” Tiểu Nga mở to đôi mắt, thuật lại rành mạch tình hình mấy ngày qua.

Trong lòng Chử Ngọc Đường bỗng có một ý niệm lóe lên, nhưng nàng chưa dám vội vàng kết luận. Nàng cũng không còn sức để nói nhiều với Tiểu Nga, chỉ mong lát nữa gặp nương và di nương rồi nghiệm chứng những suy đoán trong lòng.

Có lẽ vì thương hai vị phu nhân cực khổ nhiều ngày mới được chợp mắt nên đám nha hoàn cũng không vội báo tin. Đến khi Chử Ngọc Đường uống xong hai chén canh sâm, Đại phu nhân và Nhị phu nhân mới hớt hải chạy tới. Nàng còn chưa kịp mở lời, hai vị phu nhân đã nhào tới ôm chặt, suýt chút nữa ngã ngược lại xuống giường.

“Ngọc Nhi, để nương nhìn một cái, ngươi thật sự đã khỏe rồi sao?” Đại phu nhân Nghiêm thị nước mắt lưng tròng, vừa ngắm nghía Chử Ngọc Đường từ trên xuống dưới vừa không ngừng lẩm bẩm.

Nhị phu nhân Từ thị đứng ở bên cạnh cũng khẽ đưa khăn tay lau nước mắt. Khi nhìn thấy Chử Ngọc Chử thực sự đã tỉnh lại, tất cả những lo lắng trong lòng đều tan biến. Mặc dù bà ấy không quá mức kích động như Nghiêm thị nhưng sự quan tâm trong lòng đối với Chử Ngọc Đường không ít hơn bất kỳ ai.

“Nương, di nương, ta không sao.” Chử Ngọc Đường giãy giụa thoát khỏi vòng tay Nghiêm thị, cái ôm quá chặt ấy suýt chút nữa khiến nàng ngạt thở.

Nhưng khi bắt gặp ánh mắt đầy lo lắng của hai vị mẫu thân, trong lòng Chử Ngọc Đường lại dâng lên cảm giác ấm áp, chóp mũi lại cay xè. Nàng vội vàng muốn xác nhận, rốt cuộc mình vừa trải qua một cơn ác mộng dài hay mình đã thật sự sống lại như trong tiểu thuyết dã sử từng đọc trước kia.