Đôi mắt Chử Ngọc Đường trợn trừng, không thể tin nổi. Nàng không ngờ thân phận thật sự của mình lại bị vạch trần như vậy. Hơn nữa là Hạ Minh Tuyên, người vẫn được mình tôn xưng là Hạ đại ca lại dẫn theo các vị quản sự dưới trướng Chử gia đến đây, ngang nhiên cướp đoạt gia sản. Nhưng nàng nghe thấy rất rõ ràng những lời hắn nói, mỗi một chữ thốt ra từ miệng Hạ Minh Tuyên đều đang nói cho nàng biết hoàn cảnh mình đang phải đối mặt.
“Hạ Minh Tuyên, ngươi có ý gì? Nói năng lung tung như vậy, ngươi thấy thú vị lắm sao?” Chử Ngọc Đường gắng sức giữ bình tĩnh, mười đầu ngón tay bấm chặt vào lòng bàn tay, cố gắng hết sức giữ cho giọng nói của mình được ổn định. Nhưng hơi thở hỗn loạn đã bán đứng nàng.
Thấy nàng như vậy, sự khinh thường trong mắt Hạ Minh Tuyên càng sâu hơn, hắn hừ một tiếng rồi chậm rãi nói: “Chử Ngọc Đường, ngươi chẳng qua là may mắn được sinh ra trong một gia đình giàu có, lại chẳng hề biết trân trọng, coi tất cả những gì có được đều là lẽ đương nhiên. Những thành tựu của Chử gia hiện giờ đều là do Hạ Minh Tuyên ta ngày đêm theo cha ngươi lăn lộn kiếm được, Liễu Du An cưới ngươi chẳng qua cũng là vì không thể thoát khỏi trói buộc của hôn ước, bất đắc dĩ mới phải khuất phục ngươi. Nhưng rõ ràng ngươi chính là một nữ tử, lại giả mạo làm đích tử để kế thừa sản nghiệp của Chử gia, còn dám công khai đón dâu, quấy nhiễu luân thường đạo lý. Người như ngươi mà ông trời không trừng phạt, há chẳng phải bất công lắm sao?”
Nghe Hạ Minh Tuyên sỉ nhục mình như vậy, Chử Ngọc Đường tức đến nỗi hai cánh môi run run nhưng không tìm được một lời nào thích hợp để phản kích. Nàng chỉ có thể trừng mắt nhìn chằm chằm nam tử hùng hổ dọa người trước mặt, lắng nghe từng lời từng chữ nhục mạ mình.
Nghiêm thị vừa rồi còn đang khóc nấc lên, chẳng biết đã đứng dậy từ khi nào. Bà ấy đi tới bên cạnh Chử Ngọc Đường, cất tiếng quát lớn để áp chế sự ngạo mạn của Hạ Minh Tuyên.
“Đủ rồi! Hạ Minh Tuyên, uổng cho lão gia năm đó thấy ngươi đáng thương mới thu lưu ngươi, dốc sức bồi dưỡng, thế mà hôm nay ngươi lại ngấp nghé sản nghiệp của Chử gia. Điều kiện ngươi nói ta có thể suy xét, nhưng tuyệt đối không cho phép ngươi đối xử với Ngọc Nhi như vậy!”
Chử Ngọc Đường nghe vậy, trong lòng nhất thời chẳng hiểu ra sao nhưng cũng biết chắc chắn là Hạ Minh Tuyên lấy mình ra làm điều kiện, uy hϊếp nương phải nhượng bộ giao quyền lực ra. Nhưng nếu cứ thuận theo hắn như vậy, chẳng phải là chôn vùi hết tâm huyết cả đời của phụ thân sao? Không thể, tuyệt đối không thể!
“Nương, không thể để hắn đạt được mục đích! Ta không tin hắn có thể làm gì được chúng ta!” Chử Ngọc Đường vội vàng ngăn cản Nghiêm thị.
Nghiêm thị khẽ vỗ tay của Chử Ngọc Đường để trấn an rồi lại chuyển ánh mắt về phía Hạ Minh Tuyên, rõ ràng là muốn tiếp tục chủ đề vừa rồi. Mấy vị quản sự thấy thế, trong mắt lộ ra vẻ đắc ý khiến trong lòng Chử Ngọc Đường càng thêm đau xót.
“Không thể làm gì ngươi sao? Chử Ngọc Đường, ngươi quả thật được che chở quá kỹ từ nhỏ tới lớn rồi. Chẳng lẽ ngươi không biết, một khi thân phận của ngươi bị vạch trần thì sẽ bị ngâm trong l*иg heo, nói không chừng còn bị đày đi biên cương hoặc là ném thẳng vào quân doanh à?” Giọng nói âm độc của Hạ Minh Tuyên như dao nhọn khiến Chử Ngọc Đường sợ tới mức vô thức lui về phía sau mấy bước, run rẩy rúc vào lòng Nghiêm thị.
“Đồ vô dụng!” Hạ Minh Tuyên thấy thế, khinh bỉ buông một câu.
Nghiêm thị dịu dàng vuốt ve khuôn mặt Chử Ngọc Đường, vừa an ủi nàng vừa gay gắt đáp trả: “Hạ Minh Tuyên, ngươi nghĩ mình tốt lành lắm sao? Chẳng phải cũng là thừa cơ đoạt gia sản nhà người, lấy oán báo ân sao? Ngươi chính là loại tiểu nhân bỉ ổi nhất thiên hạ!”
Hạ Minh Tuyên gần như chẳng buồn để tâm đến lời chỉ trích ấy, hắn đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi. Bao năm nằm gai nếm mật, hắn còn không đếm xuể bao đêm thức trắng bên cạnh Chử lão gia, nghiến răng học hỏi từng phương thức kinh doanh. Hắn cũng chẳng quên được nỗi đau khi tận mắt nhìn người mình thầm thương mặc áo cưới đỏ thẫm, ngồi kiệu hoa tám người khiêng bước qua cổng Chử phủ, trở thành thê tử của Chử Ngọc Đường. Hôm nay, rốt cục hắn có thể đòi lại tất cả những khổ sở đã chịu đựng trước đó.
“Nương, chúng ta liều mạng với hắn! Không thể để cho tên tiểu nhân hèn hạ vô sỉ này đạt được mục đích, tuyệt đối không thể để hắn phá hoại sản nghiệp của Chử gia được!” Chử Ngọc Đường đột nhiên vùng ra khỏi cánh tay Nghiêm thị, đưa tay quệt nước mắt, ánh mắt kiên quyết.
Hạ Minh Tuyên phá lên cười ha hả, mấy vị quản sự thấy thế cũng cười khẽ theo. Trong mắt Nghiêm thị lóe lên chút vui mừng xen lẫn bất đắc dĩ, vừa cảm động vì tấm lòng của Chử Ngọc Đường vừa thở dài, đứa nhỏ này quả thực quá đỗi ngây thơ, dường như vẫn chưa nhìn thấu được cục diện trước mắt.
Hạ Minh Tuyên cũng không muốn tiếp tục dây dưa, rút từ trong ống tay áo ra một chồng khế ước đưa tới trước mặt Nghiêm thị. Chử Ngọc Đường nghiêng đầu nhìn lại, kinh ngạc nhận ra tất cả đều là khế ước nhượng quyền sở hữu sản nghiệp dưới trướng Chử gia.
“Ký đi, như vậy các ngươi còn có thể giữ lại tòa nhà này. Bằng không, e rằng các ngươi sẽ phải làm chó nhà có tang, không nơi nương tựa.”
“Hạ Minh Tuyên, ngươi không phải người!” Chử Ngọc Đường phẫn nộ quát lớn. Thế nhưng ngoài chửi mắng ra, nàng quả thực chẳng có cách nào khác để chống lại.
“Ta không phải người ư? Ngươi thân là nữ tử mà lại chiếm đoạt một nữ tử khác, hủy hoại trong sạch của người ta, chẳng phải còn thua cả cầm thú sao?” Mỗi lần nhắc tới Liễu Du An, thê tử mới cưới của Chử Ngọc Đường, Hạ Minh Tuyên liền hiện rõ vẻ căm hờn nghiến răng nghiến lợi.
“Ngươi nói bậy! Ta và An tỷ tỷ tâm đầu ý hợp, hai bên tình nguyện ước hẹn trăm năm.” Chử Ngọc Đường giận dữ, nàng sao có thể dung thứ cho Hạ Minh Tuyên ngang nhiên bôi nhọ tình cảm giữa nàng và An tỷ tỷ như vậy được?
“Ồ? E rằng đó chỉ là ý nghĩ đơn phương của ngươi mà thôi. An Nhi không cho là vậy đâu. Không tin thì ngươi đi tìm nàng ta mà xem, giáp mặt hỏi cho ra lẽ.” Dường như Hạ Minh Tuyên nắm rất rõ điểm yếu của Chử Ngọc Đường, lời này vừa thốt ra, quả nhiên đã khiến nàng bùng nổ.
Nghiêm thị còn chưa kịp ngăn cản, Chử Ngọc Đường đã xông ra ngoài như một cơn gió. Nàng không muốn tin người mình yêu thương bấy lâu nay lại có ý nghĩ này, nhưng lời Hạ Minh Tuyên nói lại làm cho nàng không khỏi dao động, cho nên nàng nóng lòng muốn tìm Liễu Du An, để chính miệng nàng ta cho mình một câu trả lời.
Chỉ là khi nàng vừa đi đến sân trong, một luồng ánh sáng chói mắt xé toạc bầu trời giáng xuống, trực tiếp đánh thẳng lên người nàng. Trong khoảnh khắc, tiếng kêu thất thanh vang lên phía sau nhưng nàng đã chẳng còn kịp đáp lại. Cả thân thể nặng nề, mệt mỏi, chỉ có thể từ từ khép mắt lại.