Năm nay mùa mưa đến sớm lạ thường. Trời còn chưa kịp sập tối, từng tiếng sấm đã ầm ầm vang vọng từ xa. Chử Ngọc Đường bụng đói cồn cào, chạy vội từ cửa hàng về phủ để kịp dùng bữa cơm nóng hổi trước khi cơn mưa lớn ập xuống. Quan trọng hơn chính là, nàng muốn mau chóng gặp được người vẫn đang ở trong phủ nhưng lại khiến mình nhớ nhung suốt cả ngày kia.
“Ngọc Nhi, sao lại một mình chạy về rồi? Đã dặn ngươi bao nhiêu lần rồi, bảo Minh Tuyên chuẩn bị kiệu cho ngươi, nhỡ trên đường gặp mưa bị cảm lạnh thì biết làm sao hả?” Chử Ngọc Đường vừa bước vào nhà, cơn mưa lớn như trút nước bất chợt đổ ào xuống sau lưng nàng, hạt mưa rơi lộp bộp gõ tí tách lên phiến đá bên dưới mái hiên.
Nghe tiếng trách móc đầy quan tâm của đại nương, Chử Ngọc Đường khẽ nhếch môi để lộ hàm răng trắng đều, nụ cười vẫn tươi tắn như thường ngày. Nghiêm thị, đương gia chủ mẫu của Chử gia cũng chỉ đành bất lực lắc đầu bởi đứa nhỏ này từ nhỏ đã như vậy. Nhưng khi nhìn thấy nụ cười hồn nhiên ấy, ai nấy cũng không đành lòng nói nặng thêm nửa câu.
“Nương, ta đói rồi, Minh Tuyên vẫn còn một ít sổ sách chưa đối chiếu xong. Ta không muốn chờ hắn, cũng không muốn quấy rầy hắn nên về trước. Với lại ta đã về đến nhà trước khi mưa ập xuống rồi này, thời gian vừa khéo.” Chử Ngọc Đường nhận lấy khăn ướt hạ nhân đưa tới, vừa liên tục lau tay vừa hạ giọng giải thích với đại nương.
Nghe Chử Ngọc Đường nói đói bụng, vẻ nghiêm nghị trên mặt Nghiêm thị lập tức tan biến. Bà vội vàng phân phó hạ nhân dọn cơm, chuẩn bị bữa tối. Ánh mắt bà lại đảo qua người Chử Ngọc Đường từ trên xuống dưới một lượt, thấy áo quần nàng vẫn khô ráo, quả thực không bị dính mưa nên bà ấy cũng không tiện nói gì thêm. Bà chỉ khẽ thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nói: “Mau đi mời di nương ngươi ra dùng bữa kẻo trễ, lại để ngươi nháo lên kêu đau dạ dày thì phiền.”
Chử Ngọc Đường vội vàng gật đầu đáp: “Vâng, ta đi ngay đây!” Mới bước được hai bước, nàng lại dừng bước, quay đầu hỏi: “Nương, An tỷ tỷ đâu rồi ạ?”
Nghiêm thị thấy nàng vừa về phủ đã nhớ thương thê tử, không khỏi liếc mắt một cái, giọng mang theo chút không vui nhưng vẫn đáp lời: “Ở trong phòng ngươi đó!”
Nghe vậy, Chử Ngọc Đường lại cong môi cười, tâm tình thỏa mãn đi về phía hậu viện. Một là muốn đi mời di nương ra dùng bữa, hai là đi tìm người mà mình nhớ thương suốt cả ngày nay. Nhưng khi đi đến gần sân trong, nàng chợt nghe thấy tiếng ồn ào từ trong sảnh đường vọng tới, xen lẫn trong đó dường như còn có cả những tiếng khóc nức nở.
Chử Ngọc Đường lập tức xoay người quay lại sảnh phụ nơi vừa rồi nàng mới đứng nói chuyện với Nghiêm thị, chỉ thấy Hạ Minh Tuyên dẫn theo mấy người đứng ở giữa đại sảnh, sắc mặt hắn âm trầm đến đáng sợ. Nàng chưa từng nhìn thấy dáng vẻ Hạ Minh Tuyên như vậy, tưởng rằng trong cửa hàng xảy ra chuyện, vội vàng hỏi: “Hạ đại ca, có phải hôm nay sổ sách có vấn đề không?”
Hạ Minh Tuyên ngước mắt nhìn nàng nhưng không đáp lời, khóe miệng khẽ cong lên nhưng vẫn không nói một lời. Thái độ hắn như vậy làm Chử Ngọc Đường không rét mà run, trong lòng dâng lên nỗi bất an mơ hồ nhưng cũng chẳng rõ nguyên do. Xoay mặt sang một bên, nàng lại nhìn thấy nương đang khẽ cúi đầu trên ghế bành, vai khẽ run run, dường như đang khóc nức nở.
Cảnh tượng ấy khiến Chử Ngọc Đường càng thêm hoảng loạn. Nương rất ít khi có phản ứng như vậy, chắc hẳn là Hạ đại ca đã nói với nương chuyện gì đó vô cùng nghiêm trọng, nếu không nương tuyệt đối sẽ không rơi lệ trước mặt người ngoài như vậy.
“Nương, đã xảy ra chuyện gì vậy?” Trong lòng Chử Ngọc Đường nóng như lửa đốt nhưng nàng cũng không dám thô lỗ kéo Nghiêm thị dậy, chỉ đành nhẹ nhàng đặt hai tay lên vai bà ấy, nhỏ giọng hỏi khẽ.
Nghiêm thị không đáp, chỉ càng khóc nấc lên, dường như khó có thể kiềm chế thêm được nữa. Đến nước này, Chử Ngọc Đường cho dù có ngốc đến đâu cũng đoán ra vài phần, xem ra không phải là chuyện làm ăn. Với tính tình của nương, chắc chắn bà ấy sẽ không ở đây lãng phí thời gian rơi lệ thương tâm như thế.
Nàng đứng thẳng dậy, quay đầu lại nhìn Hạ Minh Tuyên, ánh mắt lại đảo qua gương mặt của từng vị lão quản sự đang đứng bên cạnh hắn.
“Hạ đại ca, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngươi cứ nói thẳng cho ta biết.” Chử Ngọc Đường trấn định, nhìn Hạ Minh Tuyên nói.
Đối với lời nói của Chử Ngọc Đường, Hạ Minh Tuyên không hề né tránh. Hắn nhìn nàng một lúc rồi bất ngờ bật cười. Vẻ mặt hắn từ lạnh lùng âm trầm chuyển thành miệt thị và khinh thường, thậm chí còn vương chút trào phúng.
Nhìn thấy biểu cảm của Hạ Minh Tuyên, Chử Ngọc Đường vô cùng kinh ngạc. Dường như trong ký ức của nàng, Hạ đại ca chưa từng xa lạ đến thế.
“Chử đại thiếu gia, ồ không, phải gọi là Chử đại tiểu thư mới đúng. Từ giờ trở đi, tất cả mọi chuyện trong Chử gia đều phải đổi chủ rồi.” Giọng nói lạnh như băng của Hạ Minh Tuyên vang lên, như tiếng sấm từ phía chân trời vọng đến, nện thẳng vào trái tim không hề phòng bị của Chử Ngọc Đường.