Phó Như An chịu đựng cơn đau nhói ở cổ tay, gượng mình ngồi dậy. Nhìn cảnh tượng quen thuộc này, nàng không khỏi nước mắt lưng tròng.
Phụ hoàng, mẫu hậu của nàng đều đã chẳng còn, vì sao lại chỉ lưu nàng lại một mình trên cõi đời này?
“Quả nhiên các ngươi, những kẻ cành vàng lá ngọc này, thật quá đỗi yếu ớt. Chưa từng nếm trải khổ đau, chưa từng chịu đựng mệt mỏi, lại hưởng sự cung phụng của thiên hạ. Nhìn thì hào quang sáng chói, kỳ thực mong manh dễ vỡ, chỉ một chút biến cố nhỏ cũng có thể khiến ngươi cầu sống không được, cầu chết không xong.”
Từ phía sau án thư truyền đến tiếng cười cợt chế giễu. Phó Như An quay đầu lại, nhìn thấy Chu Nhạc Yên với vẻ mặt đầy châm chọc đang đứng đó.
Nàng nhận ra người này, chính là nữ tướng quân đã dùng một ngọn trường thương đoạt mạng đại tướng An quốc, lại dẫn dắt thiết kỵ của Minh quốc phá tan cửa thành quê hương mình.
Đôi mắt Phó Như An đỏ ngầu vì căm hận. Chu Nhạc Yên lại tựa như đang xem một con mèo con xù lông, nàng ta chậm rãi tiến lại, những ngón tay thon dài nhưng chai sần vì chiến trận siết chặt cằm Phó Như An: “Ngươi hận ta?”
Phó Như An chống đỡ thân thể suy yếu đứng dậy, gạt tay nàng ta ra: “Trên tay ngươi vấy đầy máu tươi của người An quốc ta. Ta hận không thể lột da rút xương, ăn thịt uống máu ngươi!”
Chu Nhạc Yên lui về sau hai bước, ung dung ngồi xuống chiếc ghế vốn thuộc về An Đế, giọng nói khắc nghiệt: “Ngươi đúng là ngu muội lại ngây thơ lạ thường. An Đế, An Hậu đã cưng chiều ngươi đến mức thành ra một kẻ hoàn toàn vô dụng.”
Phó Như An nghe thấy hai chữ phụ hoàng, mẫu hậu, lòng nàng quặn thắt vì chua xót, nước mắt chực trào khỏi khóe mi.
Nàng mang theo hận ý ngập trời, căm tức nhìn nữ nhân cao lớn khôi ngô trước mắt, siết chặt chiếc ngọc trâm còn sót lại trong tay áo, dồn hết sức lực còn lại bước về phía nàng ta.
Con mèo con xù lông vươn móng vuốt. Chu Nhạc Yên chẳng hề nao núng, chỉ lẳng lặng nhìn Phó Như An lao tới, ánh mắt lạnh lùng không một tia gợn sóng.
Nhưng Phó Như An còn chưa đi tới trước mặt Chu Nhạc Yên, hai chân đã bủn rủn, ngã khuỵu xuống nền gạch lạnh lẽo – nàng đã mất quá nhiều máu, lại chưa từng được ăn uống tử tế, sớm đã suy kiệt đến tột cùng.
Chu Nhạc Yên dường như đã sớm liệu được nàng sẽ như thế, khóe môi nàng ta nhếch lên một nụ cười lạnh: “Ngươi muốn chết, ta lại càng muốn ngươi sống không bằng chết.”
Trước khi Phó Như An kịp giơ tay lên, Chu Nhạc Yên đã nhấc chiếc ủng da chiến trận của mình lên, đạp mạnh xuống, ghìm chặt bàn tay đang nắm cây trâm của nàng lên nền đá lạnh lẽo.
Cơn đau nhói từng đợt ập đến, vây lấy thần trí vốn đã yếu ớt của Phó Như An. Ngọc trâm trong tay nàng cũng theo đó vỡ nát dưới sức mạnh tàn nhẫn kia.
Có lẽ vì cơn đau mãnh liệt này, nước mắt vốn nghẹn lại trong lòng nàng nay trào ra đầy khóe mi. Phó Như An thút thít không thành tiếng, nỗi tủi nhục, đau đớn và bất lực hòa quyện vào nhau.
Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má tái nhợt ấy khiến trái tim sắt đá của Chu Nhạc Yên khẽ lay động trong một thoáng không thể nhận ra. Nàng ta rụt chân lại, nhưng Phó Như An vẫn quỳ rạp trên mặt đất. Đôi vai gầy guộc run rẩy liên hồi, tiếng nức nở kìm nén càng lúc càng lớn. Bàn tay mềm mại của nàng bị giẫm đến rách da, máu tươi hòa cùng những mảnh ngọc trâm vỡ nát, tạo nên một cảnh tượng vừa thê lương vừa diễm lệ.