Chương 3

Người trước mắt trùng hợp lại là tiểu công chúa xinh xắn như ngọc tạc của mấy năm về trước, Chu Nhạc Yên thầm nghĩ: “Vẫn đẹp đến vậy, vẫn... thuần khiết không vương bụi trần.”

Nàng ấy bóp nhẹ cổ nàng, dường như chỉ cần khẽ dùng sức là có thể dễ dàng bẻ gãy nó, chấm dứt sinh mạng kiêu hãnh này.

Thái tử Phó Tuấn trên tường thành khẩn trương nhìn chằm chằm mọi việc phía dưới, mãi đến khi thấy Chu Nhạc Yên buông tay mới dám hít thở thật mạnh, tựa như người bị bóp chặt yết hầu chính là hắn.

Chu Nhạc Yên trao thân thể mềm mại ấy cho phó tướng họ Lý bên cạnh: “Dẫn nàng đi, trông coi cẩn thận.”

Phó Như An ngỡ rằng mình đã rơi vào chốn tối tăm, bởi toàn thân rét lạnh vô cùng, nhưng không hiểu vì sao, nàng vẫn không thể mở được mắt.

Trong cơn hôn mê, nàng mơ hồ nghe được tiếng bước chân cùng tiếng người nói chuyện, có người đắp lên người nàng một tấm chăn mỏng, rồi sau đó tiếng bước chân lại dần dần khuất xa.

Phó Như An bừng tỉnh từ trong mộng, tấm áo ngoài màu đen mang theo hơi thở lạnh lẽo của kim khí và gió sương trên người nàng tuột xuống. Đó không phải là y phục của nàng. Nàng đưa mắt nhìn bốn phía, chỉ thấy một nhà lao tối tăm chật chội; dưới lòng bàn tay, cỏ khô còn vương chút gai đâm. Cái đau âm ỉ ấy khiến nàng hiểu rằng mình vẫn còn đang kéo dài hơi tàn.

Cảnh tượng nước mất nhà tan hiện ra rõ mồn một, cảnh phụ hoàng và mẫu hậu tự vẫn cũng hiện rõ trước mắt. Phó Như An khép chặt mi, nhưng vệt máu tươi chói mắt kia vẫn như hình với bóng ám ảnh nàng.

Trong đêm đen, nàng siết chặt nắm đấm, nhưng đó chỉ là cơn phẫn nộ trong bất lực.

Nàng là Vĩnh Ninh công chúa, là hòn ngọc quý trên tay của An Đế và An Hậu, lớn lên trong muôn vàn yêu chiều. Ngày trước, nàng được hưởng vạn ngàn sủng ái, giờ đây, nàng chỉ hận bản thân nhu nhược bất tài, không thể ra trận gϊếŧ giặc, cũng không thể bảo vệ quốc gia, chỉ có thể trơ mắt nhìn gia quốc bị hủy diệt.

Mấy tháng qua mọi thứ đều như một giấc mộng, mà mười bảy năm ngọt ngào hạnh phúc kia mới thật sự là một giấc mộng.

Lòng nàng nặng trĩu, sự tĩnh lặng quanh mình khiến nàng như muốn phát cuồng.

Lòng bàn tay chợt dấy lên một trận đau đớn, Phó Như An mở bàn tay ra xem, chỉ thấy làn da non mềm ấy đã bị cắt vài vết thương, từng giọt máu đỏ tươi từ miệng vết thương chảy ra, trong đôi mắt nàng, hòa thành một màu máu đỏ.

Phó Như An trong lòng tự chế giễu: “Ngươi yếu ớt đến vậy sao? Ngay cả một cọng cỏ khô cũng khiến ngươi máu chảy đầm đìa, vậy ngươi còn có thể làm được gì nữa?”