Chương 2

Đột nhiên, trên không trung vọng đến một tiếng than khóc thê lương, trĩu nặng.

Chu Nhạc Yên ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy dưới ánh mặt trời ảm đạm, trên bức tường thành xám trắng tàn tạ, một bóng dáng màu đỏ chậm rãi xuất hiện.

Người ấy môi son má phấn, khoác trên mình bộ phượng bào đỏ thắm rực rỡ, hiên ngang bước ra giữa cảnh thành trì tan hoang. Đó chính là Vĩnh Ninh công chúa của An quốc, Phó Như An. Chim nhạn bay lượn trên đỉnh đầu nàng như đưa tiễn một linh hồn cao quý. Trên gương mặt trắng như sứ của Phó Như An hiện rõ vẻ kiên nghị, trong đôi mắt trong veo mang theo nỗi ai oán chất chứa, nhưng nàng vẫn khẽ nâng cằm, giữ lại niềm kiêu hãnh cuối cùng của một công chúa vong quốc.

Làn váy chạm đất bị gió thu thổi tung, sắc đỏ ấy trở thành màu sắc duy nhất trong khung cảnh ảm đạm này, tựa như đóa hoa lay động giữa trời đông. Vẻ đẹp lộng lẫy cùng hành động kiên quyết của nàng đều khiến ba quân phải đổ dồn ánh mắt.

Phó Như An cứ thế đi mãi đến mép tường thành mới dừng bước, nàng cúi đầu liếc nhìn xuống, ánh mắt trong veo dường như đang khinh bỉ ba quân của Minh Quốc.

Sau một hồi lâu, đôi môi đỏ hé mở, giữa làn gió thu, nàng cất lời, thanh âm trong trẻo mà kiên định: “Vĩnh Ninh công chúa Phó Như An xin tuẫn tiết vì nước, vì các binh sĩ đã ngã xuống.”

Giọng nàng không lớn, thế nhưng Chu Nhạc Yên đang ngồi trên lưng ngựa phía xa lại nghe rõ ràng từng câu từng chữ. Trái tim nàng ấy bỗng dưng thắt lại.

Phó Như An quay đầu nhìn hoàng thành An quốc một lần cuối, một bóng hình quen thuộc mặc áo gấm từ dưới bậc thang vội vã chạy lên, hoảng loạn gọi nàng: “Như An, mau trở lại!”

Đó là Thái tử Phó Tuấn, hoàng huynh của nàng.

Phó Như An không đáp lại, mà gieo mình khỏi tường thành cao.

Nàng thà để máu mình nhuộm đỏ giang sơn, quyết không làm nô ɭệ, chịu người khinh nhục.

Thân ảnh màu đỏ ấy như cánh bướm lìa cành, lao nhanh xuống, chỉ trong chớp mắt đã sắp chạm đất, tan xương nát thịt.

“Muốn chết? Không dễ dàng vậy đâu.” Chu Nhạc Yên ném trường thương trong tay cho phó tướng, giọng nói lạnh lẽo vang lên. Nàng ấy thúc ngựa, thân hình lao đi nhanh như một tia chớp.

Nàng ấy vươn tay, ôm trọn thân thể đang rơi xuống của Phó Như An vào lòng. Cú va chạm khiến cả hai lảo đảo, nhưng Chu Nhạc Yên vẫn vững vàng trên lưng ngựa. Nàng ấy ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Thái tử Phó Tuấn đang ghé người trên tường thành, kinh hãi tột độ nhìn người con gái đang hôn mê trong lòng mình.

Chu Nhạc Yên nắm lấy cằm Phó Như An, cảm giác mềm mại, ấm áp truyền đến từ những ngón tay chai sần vì cầm vũ khí. Ánh mắt nàng ấy lướt qua hàng mi cong vυ"t và chóp mũi thanh tú của người trong lòng.