Nếu là Dư Oánh Oánh của kiếp trước, có lẽ sẽ không thể nhận ra. Nhưng cô đã sinh tồn trong mạt thế nhiều năm như vậy, cô hiểu rõ hơn ai hết, điều kiện sinh tồn khắc nghiệt khiến mọi người sẽ bộc lộ tất cả bản chất con người chỉ vì một miếng ăn. Nhìn thấy suy nghĩ của người khác chính là kỹ năng cần thiết để sinh tồn.
Bảo vệ đang nói dối.
Cô không khỏi tự hỏi: Vì sao anh ta lại nói dối?
Hoặc là người này đã bị cảnh cáo, hoặc là đã nhận được lợi ích đáng kể. Mà những người có thể làm như vậy, chỉ có duy nhất hai người là Dư Trung Nguy và Đường Nghệ Văn.
Cả hai người này đều chẳng có ý tốt.
Dư Oánh Oánh căn bản không nhìn tới 200 tệ kia, chỉ tiếp tục nói: “Tôi tìm mẹ tôi, bà ấy đang phải chịu khổ ở trong đó. Tôi cho anh một cơ hội, hoặc là anh nói thật, hoặc là tôi xông vào trong đó.”
Bảo vệ liếc mắt nhìn cô một cái, cô gái nhỏ mảnh khảnh tinh tế, căn bản chẳng có chút sức uy hϊếp nào: “Về nhà đi, cô tìm nhầm chỗ rồi.”
Dư Oánh Oánh nhấc chân lên đá một cái, chỉ nghe thấy một tiếng “ầm” vang lên, cánh cửa nhỏ bị khoá lập tức bị đá văng. Bảo vệ mở to mắt nhìn cảnh tượng trước mắt, còn chưa kịp tin đây là sự thật, một cây gậy đã chĩa thẳng vào yết hầu của anh ta.
Dư Oánh Oánh hỏi: “Muốn ăn đòn? Hay là nói cho tôi biết mẹ tôi đang ở đâu?”
Bảo vệ nào dám nói không, lập tức đáp lại: “Toà nhà số 4, tầng 9. Còn cụ thể ở phòng bệnh nào thì tôi không biết.”
Dư Oánh Oánh đi thẳng vào trong, trước khi đi, cô còn để lại một câu cho dì Trương: “Dì ngồi trong xe chờ con.”
Bệnh viện số 9 không nhỏ, nhưng tốc độ đi của Dư Oánh Oánh rất nhanh, chẳng mất bao lâu cô đã tới tòa nhà số 4, thuận lợi đi lên tới tầng 9.
Vừa mới đặt chân tới đây, cô đã nghe thấy những tiếng kêu thê lương truyền tới từ bên trong. Dù có là người sống trong mạt thế nhiều năm như cô cũng phải giật mình.
Nhưng đám y tá ở đây lại tỏ ra rất thờ ơ, thậm chí còn có một cô ả lên tiếng: “Bệnh nhân số 28 lại làm loạn rồi, chẳng biết ngày nào cũng làm loạn để làm gì không biết, thậm chí còn chẳng chịu tiêm thuốc an thần, phiền chết đi được.”
Dư Oánh Oánh lạnh lùng liếc nhìn cô ta một cái, rồi bước nhanh vào bên trong.
Lúc này y tá kia mới nhìn thấy cô, lập tức kêu lên: “Cô là ai? Cô vào được đây bằng cách nào?”
Dư Oánh Oánh quay đầu lại nhìn cô ta, hỏi: “Hoa Noãn Dương ở đâu?”
Ánh mắt của cô như dính máu đỏ tươi, y tế nọ bị dọa tới mức chẳng biết nên đặt tay ở đâu, vô thức đáp lại: “Số 28 ở phòng bệnh số 7.”
Bệnh nhân số 28 chính là mẹ của cô sao?
Dư Oánh Oánh chạy như bay tới phòng bệnh số 7.
Đến khi này, y tá kia mới lấy lại phản ứng, thấy có người xông vào, cô ta lập tức lao tới ngăn cản: “Cô không thể vào trong, cô…”
Dư Oánh Oánh đã bước tới trước phòng bệnh số 7.
Các căn phòng ở đây đều khóa kín cửa, chỉ chừa lại một cái cửa sổ nho nhỏ, chắc là dùng để truyền đồ vào trong. Dư Oánh Oánh nhìn qua cửa sổ vào bên trong phòng.
Cô nhìn thấy mẹ mình bị trói chặt ở trên một chiếc giường, y hệt như một cái bánh chưng.
Mẹ của cô hiển nhiên không chịu bị trói, bà ấy giãy giụa, gân xanh trên tay đều nổi lên, nhưng chẳng có ích gì.
Bà muốn kêu lên, nhưng miệng đã bị thứ gì đó chặn kín, chỉ có thể phát ra từng tiếng “a a” thảm thiết, thê lương.
Mười năm, lăn lê bò lết trong đám zombie suốt 10 năm, Dư Oánh Oánh chưa từng rơi một giọt lệ.
Nhưng giờ khắc này, nước mắt cô lại rơi xuống mất kiểm soát.
Cô không kìm được mà lớn tiếng gọi: “Mẹ ơi!”
Hoa Noãn Dương bị trói trong phòng hiển nhiên đã nghe thấy tiếng gọi ấy, cả người bà đột nhiên giãy giụa mạnh hơn, đầu không ngừng lắc lư, cố gắng phát ra những tiếng “a a”.
Dù không phải lời nói rõ ràng, nhưng Dư Oánh Oánh biết, mẹ đang gọi cô.
Dư Oánh Oánh lập tức giơ chân lên, định đá tung cánh cửa trước mắt. Chính vào lúc này, lại có 3-4 nam bác sĩ lao tới.
Người dẫn đầu là một người trung niên, hiển nhiên đã có tuổi, chắc là người phụ trách ở đây, ông ta chỉ thẳng vào cô mà kêu: “Dừng lại, cô nhóc kia, có biết nơi này là bệnh viện không hả? Chúng tôi đã báo cảnh sát rồi.”
Dư Oánh Oánh quay đầu nhìn về phía ông ta, lạnh lùng nói: “Đó là mẹ của tôi, bà ấy không bị bệnh, tôi tới đón bà ấy. Mở cửa ra.”