Chương 8

Dư Oánh Oánh nhanh chóng quay đầu rời đi.

Đường Liễu Liễu làm sao còn hơi sức quan tâm tới cô nữa, cô ta gào lên một tiếng rồi vội nhào lên người Đường Tử Minh.

****

Dư Oánh Oánh đi thẳng tới gara, mở cửa chiếc xe McLaren của mình ra, dì Trương đã ngồi chờ sẵn trong xe.

Vừa rồi náo loạn lớn như vậy, cửa sổ xe lại không đóng, đương nhiên dì Trương có thể nghe thấy rõ ràng động tĩnh bên trong nhà, bà ấy lo lắng hỏi: “Oánh Oánh, bên trong sao lại có tiếng quỷ khóc sói gào thế, con không sao chứ?”

Dư Oánh Oánh đáp: “Không sao đâu, con chỉ muốn biết mẹ con đang ở đâu thôi? Chúng ta đi đón mẹ nào!”

Dì Trương vừa nghe thấy thế liền vui mừng: “Được. Giờ phu nhân đang ở đâu? Bà ấy có làm sao không?”

Nhắc tới chuyện này là Dư Oánh Oánh lại muốn nổi điên: “Bệnh viện số 9.”

Bốn chữ này vừa thốt lên, đến cả dì Trương cũng chẳng giấu nổi sự phẫn nộ.

Bệnh viện số 9 là bệnh viện tâm thần nổi tiếng, đây chẳng phải là viện điều dưỡng sang trọng gì, chỉ là một nơi bình thường điều trị những bệnh nhân tâm thần ở địa phương. Nghe thì có vẻ giống như bệnh viện công, nhưng kỳ thật nó là một bệnh viện tư nhân.

Bao nhiêu năm rồi, ở đó luôn có những lời đồn, ví dụ như ngược đãi người bệnh, cắt xén đồ ăn, còn có cái chết của những người bệnh vô tội,… tóm lại, người ở nơi này đều biết, bệnh viện kia chẳng phải nơi tốt lành gì.

Nếu trong nhà có ai mắc bệnh tâm thần, người có tiền sẽ đưa bệnh nhân tới bệnh viện tư nhân Huỳnh Ái, không có tiền thì đưa vào bệnh viện công, trừ khi không có cách nào khác, chứ chẳng ai muốn đưa người thân tới bệnh viện kia cả.

Nhà họ Dư có địa vị gì?

Cái khác không nói, chỉ tính riêng độ giàu có thôi, Dư Trung Nguy đã nhiều lần lọt vào danh sách những người giàu có, ấy thế mà ông ta lại đưa vợ mình tới nơi này ư?

Rắp tâm của ông ta đã quá rõ ràng.

Dư Oánh Oánh hiện tại chỉ cảm thấy, cái chết năm đó của mẹ không chỉ là âm mưu của một mình Đường Nghệ Văn, mà trong đó còn có cả sự đưa đẩy của Dư Trung Nguy nữa.

Nghĩ đến mẹ mình phải chịu khổ trong bệnh viện tâm thần, Dư Oánh Oánh không nhịn được lại nhấn chân ga, chiếc xe nhanh chóng phóng về hướng ngoại ô.

Bệnh viện số 9 nằm tại một góc nhỏ hẻo lánh của Thông Châu, khi xe của Dư Oánh Oánh tới nơi đã là 4 giờ chiều. Đỗ xe vào một khoảnh đất trống trước cửa bệnh viện, Dư Oánh Oánh liền dẫn theo dì Trương bước vào trong.

Nơi này khác với những bệnh viện thông thường.

Các bệnh viện khác đều có cửa chính mở ra ngoài, ai cũng có thể ra vào. Nhưng bệnh viện này lại có hai lớp cửa kim loại, cả hai đều khóa chặt, chỉ có một cánh cửa nhỏ bên hông, cũng đang khóa nốt.

Dư Oánh Oánh nhìn thấy một trạm gác an ninh, liền đi qua đó và gõ lên cửa sổ.

Đối phương nhanh chóng mở cửa sổ ra, chiếc xe McLaren màu xám bạc kia thật sự quá chói mắt, từ xa đã nghe thấy tiếng động cơ xe rồi, bảo vệ có muốn không chú ý tới cũng không được.

Nhìn lại chủ nhân của chiếc xe, là một cô gái trẻ xinh đẹp buộc tóc đuôi ngựa, thoạt trông chỉ mới 17-18 tuổi, vừa nhìn là biết con cái nhà giàu có.

Vì thế, trong giọng điệu của bảo vệ có xen lẫn ba phần khách sáo: “Có chuyện gì vậy?”

Bởi vì kiếp trước bị bệnh trầm cảm, nên Dư Oánh Oánh đã ra vào bệnh viện tâm thần rất nhiều lần, cũng vì thế mà cô đã quen thuộc với quy trình ở nơi đây. Muốn đưa người bên trong ra ngoài rất khó, nên trước hết cô vẫn nói: “Tôi tới thăm bệnh nhân.”

Bảo vệ liền xin lỗi: “Đã qua thời điểm thăm hỏi.”

Dư Oánh Oánh liền thay đổi sang câu hỏi khác: “Vậy tôi muốn biết có phải người bệnh nọ đang ở đây không? Được chứ?”

Nói xong, cô liền nhét 200 tệ vào túi của bảo vệ, người nọ thấy thế liền cười tủm tỉm, trả lời: “Trên quy tắc là không được, bởi vì không được xem hồ sơ của bác sĩ, thế nhưng cô chỉ cần hỏi tôi là được, đầu óc tôi tốt lắm, việc gì cũng nhớ rõ.”

Dư Oánh Oánh liền nói: “Bà ấy tên Hoa Noãn Dương, hẳn là được đưa tới từ 1 tháng trước.”

Ngay khi vừa nhắc tới ba chữ này, Dư Oánh Oánh liền để ý thấy thái độ của bảo vệ lập tức thay đổi, gương mặt vốn đang mỉm cười thân thiện lập tức biến mất, mắt đảo một vòng, trở nên ngượng ngùng, vội đẩy tiền trở lại: “Số tiền này không thể kiếm được rồi, à, không có người này đâu, tôi chưa từng nghe nhắc tới cái tên này.”