Xuống xe rồi mà cô ta vẫn không vui: “Anh nói xem, hôm nay anh ấy đi đâu?”
Đường Tử Minh trợn trắng mắt: “Anh ta là chủ tịch của một công ty, ngày nào cũng bận tới tối mắt tối mũi, sao có thể dễ gặp được như thế. Em cứ đi tới đó thêm vài lần là được.”
Đường Liễu Liễu ngẫm lại cũng thấy đúng, liền gật đầu.
Vừa bước tới gần cửa lớn, cô ta bỗng thốt lên: “Lạ thật, sao cửa không đóng thế này?”
Đường Liễu Liễu vừa dứt lời, Đường Tử Minh đã nhìn thấy rác trên bãi cỏ gần đó: “Kia là cái gì thế?”
Đường Liễu Liễu vừa nhìn kỹ lại lập tức hoảng hốt, đó là đồ đạc trong phòng cô ta, không chỉ vậy, còn có quần áo, giầy dép, tất cả đồ đạc của cô ta đều bị ném hết ra ngoài.
Cô ta vội vàng chạy vào trong nhà, kết quả, trong đại sảnh vắng tanh không một bóng người. Đường Liễu Liễu biết điều này, bố đã đuổi việc tất cả bảo mẫu cũ trong nhà, bảo mẫu mới sẽ bắt đầu tới làm việc từ ngày mai.
Đường Liễu Liễu vội chạy lên tầng 2, sau khi chạy vào trong phòng, cô ta liền ngẩn người ra.
Căn phòng nhỏ xinh xắn ấm cúng của cô ta giờ trông chẳng khác gì một túp lều ăn mày. Chỉ có một cô gái mặc đồ thể thao, tóc buộc đuôi ngựa, đang nghịch một cái chậu sắt ngồi ở giữa phòng. Trong chậu kia đang đốt ảnh của cô ta, mẹ và anh trai! Và cả bộ sưu tập quý giá nhất của cô ta nữa!
Đường Liễu Liễu gần như hét lên ngay lập tức: “Cô làm cái gì thế?”
Cô gái kia bỗng nhiên ngẩng đầu lên, Đường Liễu Liễu lại lập tức hét lên theo bản năng: “Dư Oánh Oánh!”
Sau khi biết người kia là Dư Oánh Oánh, cô ta ngược lại càng tức giận hơn: “Cô đang làm cái gì thế? Cô điên rồi à!”
Dư Oánh Oánh chỉ thản nhiên hỏi một câu: “Mẹ tôi đang bị nhốt ở bệnh viện tâm thần nào?”
Đường Liễu Liễu còn lâu mới sợ người này!
Trên thực tế, Đường Liễu Liễu còn rất căm ghét cô, rõ ràng cùng là con gái của bố, dựa vào đâu mà cuộc sống của Dư Oánh Oánh lại tốt như vậy. Hiện tại mẹ của Dư Oánh Oánh đã bị nhốt lại, chỉ cần hoàn thành xong thủ tục ly hôn, bố mẹ của cô ta sẽ kết hôn. Còn lâu cô ta mới thèm nể mặt của Dư Oánh Oánh!
Cô ta nhanh chóng bước lên, định tát Dư Oánh Oánh một cái.
Kết quả, tay vừa mới duỗi ra đã bị Dư Oánh Oánh tóm được. Chẳng biết vì sao, thoạt trông Dư Oánh Oánh có vẻ gầy yếu, thế nhưng sức lực của cô lại rất lớn. Đường Liễu Liễu cảm thấy tay mình chẳng thể nhúc nhích nổi dù chỉ một li.
Cô ta lập tức kêu lên: “Cô thả tay ra! Cô cẩn thận…”
Dư Oánh Oánh lại chẳng hề kiêng nể mà vung cánh tay còn lại lên, “bốp” một tiếng, Đường Liễu Liễu chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh bất ngờ ập tới, cả người cô ta đều vội vàng lùi lại phía sau, rồi bị ném thẳng ra ngoài. Ngay lúc cô ta sắp ngã ra khỏi cửa, Đường Tử Minh cuối cùng cũng chạy tới đỡ được người.
Cảm giác này không khác bị ngã chết là bao, trên mặt cảm thấy tê dại, trong miệng còn nồng nặc mùi máu tươi, điều này khiến Đường Liễu Liễu sợ tới mức suýt nữa thì bật khóc: “Anh! Nó đánh em!”
Đường Tử Minh trực tiếp vung nắm đấm về phía của phía Dư Oánh Oánh, anh ta là một người đàn ông cao lớn, làm sao lại phải sợ một cô gái gầy yếu thế này.
Nắm đấm kia thuận lợi vung tới trước mặt Dư Oánh Oánh, nhưng gần như ngay lập tức, nắm đấm đã bị cô đỡ được. Chỉ trong chớp mắt, Đường Tử Minh liền cảm nhận thấy tay mình đau nhói, mà cơn đau này còn chưa kịp biến mất, Dư Oánh Oánh đã trở tay quăng cả người anh ta qua vai cô!
Một tiếng “ầm” vang lên, phần lưng của Đường Tử Minh hoàn toàn đập xuống đất, trong phút chốc, anh ta chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đều vỡ nát.
Trong mắt những người khác, Đường Tử Minh cao 1m85, lực lưỡng không khác gì một con trâu, ấy thế mà lúc này anh ta cứ thế bị một cô gái quăng đi, cả người đập mạnh xuống đất, miệng phun ra một ngụm máu tươi.
Đường Liễu Liễu mất khống chế, lập tức kêu gào thảm thiết: “A a a a”.
Dư Oánh Oánh mặt không đổi sắc, nhấc một chân dẫm lên cánh tay của Đường Tử Minh, lặp lại câu hỏi: “Tôi hỏi một lần nữa, mẹ tôi ở đâu?”
Đường Liễu Liễu đột nhiên im bặt, nhìn Đường Tử Minh gào thét đau đớn, mắt trợn trắng, toàn thân run rẩy, cuối cùng cũng chịu hé răng: “Bệnh viện số 9 ở ngoại ô.”