Chương 6

Dì Trương vừa nghe vậy, đôi mắt liền sáng lên: “Có được không?”

Dư Oánh Oánh bảo đảm: “Được ạ.”

Rồi cô lại hỏi thêm một câu: “Dư Trung Nguy đâu? Ông ta đi làm rồi à?”

Dì Trương lắc đầu: “Bảo là công ty có việc, đi công tác rồi, hiện ông ta không ở Bắc Kinh.”

Dư Oánh Oánh vô thức “à” một tiếng. Chẳng cần dì Trương giúp đỡ, cô đi thẳng vào gian phòng dành cho khách. Kiếp trước, khi cô trở về, người bố đáng kính kia đã nói, bởi vì cô không ở đây, ông ta lại sợ nhìn vật nhớ người, nên đã để Đường Liễu Liễu ở trong phòng của cô.

Lúc ấy Dư Oánh Oánh đã bị tra tấn tại ngôi làng kia tới mức tinh thần cạn kiệt, cộng thêm đả kích về cách chết của mẹ, cô làm sao có tâm trạng để quan tâm tới những việc khác, càng không có chút phản kháng nào.

Sau này ở mạt thế, có đôi lúc Dư Oánh Oánh sẽ nhớ lại những việc này, cũng từng suy đoán, rốt cuộc bố cô đã đưa mẹ vào bệnh viện tâm thần từ lúc nào, ba mẹ con nhà mẹ kế được đón vào từ khi nào… Thế nhưng cô không thể nào ngờ được, tất cả những việc này diễn ra trong chưa đầy 1 tháng.

Đồ khốn nạn!

Tắm rửa xong xuôi, cô tìm một bộ đồ thể thao và mặc vào. Tiếp theo, cô bảo người làm giao điện thoại di động tới. Đến khi kiểm tra tài sản mang tên mình và mẹ, Dư Oánh Oánh mới phát hiện ra, có lẽ vì cô mới mất tích trong một khoảng thời gian ngắn, cho nên tiền trong tài khoản của hai mẹ con vẫn còn. Về phần nhà cửa và các bất động sản khác, cô càng không cần phải lo lắng, thời gian cô mất tích chưa lâu, trong vòng một tháng bố mẹ cô cũng chưa thể ly hôn, cho nên tài sản chưa mất được.

Sau khi mọi chuyện ổn thỏa, cô lấy lại tinh thần và cầm gậy đi lên tầng 2.

Tầng hai là phòng ngủ của cô và bố mẹ cô.

Mở cửa ra, quả nhiên mọi thứ đều đã thay đổi.

Phòng của cô đã chuyển sang phong cách hường phấn, những tấm poster lớn treo trên tường, và những bức ảnh đóng khung rải rác khắp các góc phòng. Đường Liễu Liễu đã trở thành một ngôi sao, hiện đang học diễn xuất tại Học viện Điện ảnh, thậm chí cô ta còn bắt đầu tham gia diễn xuất.

Về phần phòng của bố mẹ cô, đồ đạc đã được thay mới, nhưng không có nhiều ảnh như phòng của Đường Liễu Liễu. Trên bàn chỉ có khoảng chục bức ảnh của người mẹ kế kia và bố. Dư Oánh Oánh quan sát, đúng là rất táo bạo, từ thời còn trẻ trâu tới lúc bụng phệ, hầu như thời kỳ nào hai người này cũng có ảnh chụp chung, cứ như thể họ đã ở bên nhau mười mấy năm rồi.

Ai không biết, còn tưởng rằng đây là phòng ngủ của một đôi vợ chồng yêu thương mặn nồng cơ đấy?

Có ai ngờ được, nữ chủ nhân chân chính của căn phòng này có lẽ đang bị nhốt trong bệnh viện tâm thần cơ chứ?

Ai mà ngờ được, con gái của nhà này vừa mới mất tích được 1 tháng?

Dư Oánh Oánh nhìn cảnh tượng trước mắt mà buồn nôn.

Cô thẳng tay ném một khung ảnh xuống đất, rồi thuận tay nhấc cây gậy lên, phàm là những thứ gì có thể nhấc lên được, cô đều ném hết xuống cầu thang. Còn thứ gì không thể nhấc lên được, cô sẽ dùng gập đập nát.

Dì Trương vốn rất sợ hãi, định ngăn cản cô một chút, cho đến khi bà ấy thấy cô dùng một tay nhấc bổng cả một chiếc tủ lớn, đập vỡ cửa sổ rồi ném chiếc tủ xuống bên dưới, dì Trương liền im bặt.

Thế nhưng nghĩ ngợi một lúc, dì Trương vội vàng chạy đi tìm đồ trang sức của Dư Oánh Oánh và mẹ cô, thu dọn đồ đạc lại, rồi tiện thể nhắc nhở cô một câu: “Đường Liễu Liễu và Đường Tử Minh ra ngoài tập thể dục, khoảng nửa tiếng nữa sẽ trở về.”

Bà ấy muốn nhắc Dư Oánh Oánh mau rời đi.

Dư Oánh Oánh lại thản nhiên nói: “Dì Trương, chuẩn bị vài thứ giúp con.”

Dì Trương ngây người ra, đến chừng đoán được Dư Oánh Oánh muốn làm gì, bà ấy lại không dám lên tiếng, vả lại chính bà ấy cũng cảm thấy tức giận, nên liền quay đầu rời đi.

Hôm nay, Đường Liễu Liễu ra đi trong vui vẻ, lại trở về trong thất vọng.

Anh trai cô ta đã nói, vài ngày trước anh ta tình cờ nhìn thấy Hạ Tinh Lâu ở phòng tập thể hình mới. Dạo này anh ấy đến đó khá thường xuyên, nên Đường Liễu Liễu liền xao động, muốn qua đó để tạo ra một cuộc gặp gỡ bất ngờ.

Ấy thế mà, dù hôm nay cô ta có chạy tới gãy cả chân, cũng chẳng nhìn thấy bóng dáng của Hạ Tinh Lâu đâu. Vì thế cô ta không khỏi buồn bực.