Chương 50

Phản ứng đầu tiên của ông ta là bật cười: “Lần này Nhất Giai đã tinh mắt rồi đấy. Cô gái này vừa nhìn đã thấy hài lòng, khí chất tốt, lớn lên lại xinh đẹp, trông có vẻ tính tình cũng hiền dịu. Chỉ là Nhất Giai có vẻ không xứng với một cô gái tốt như vậy.”

Tiểu Vương vừa nghe Cục trưởng Tôn nói, không khỏi hoang mang. Bạn gái ư? Đánh gãy chân người ta rồi còn hiền dịu à?

Mặc dù rất không muốn, nhưng Tiểu Vương vẫn cần phải nói rõ với cục trưởng Tôn: “Không phải bạn gái, Nhất Giai báo án, nói rằng người bạn Đường Tử Minh của cậu ấy bị người ta đánh gãy tay, chúng tôi đã thu thập được chứng cứ và xác nhận thành lập án. Cũng vì thế hôm nay chúng tôi mới đưa nghi phạm về đây.”

Nghe đến đây, cục trưởng Tôn đang mừng rỡ khôn siết cuối cùng cũng cảm nhận được có gì đó không ổn: “Nghi phạm? Cô bé đó sao?”

Tiểu Vương gật gật đầu, chẳng hiểu vì lý do gì, anh ta lại nhìn ra được vẻ thất vọng sâu sắc trên mặt cục trưởng Tôn, tuy nhiên, anh ta vẫn phải nói tiếp: “Chính là cô ấy. Dựa theo quy định, Trương Duy và Lý Hiến sẽ thẩm vấn cô ấy. Vậy mà chỉ trong chốc lát, cô ấy đã xách Trương Duy ra khỏi phòng thẩm vấn, còn đòi gặp ngài.”

Cục trưởng Tôn là người rất chuyên nghiệp, vừa nghe thấy lời của Tiểu Vương, ông lập tức nghiêm túc hẳn: “Sao có thể chứ? Còn nữa, người ta là một cô gái nhỏ, sao có thể xách được cái tên trâu nước như Trương Duy kia lên được?”

Tiểu Vương đã xem hết video giám sát, liền kể lại toàn bộ sự tình. Cục trưởng Tôn nghe xong liền tái mặt: “Khốn nạn!”

Ông ta chỉ cần nghe một lượt là đã hiểu chuyện gì đang xảy ra, thằng con trai trời đánh của ông ta đã đồng ý giúp thằng bạn khốn nạn của nó làm nhiều việc, lại sợ bị ông từ chối, nên đã tìm hai tên Trương Duy và Lý Hiến tới giúp.

Hai tên này chính là loại tay sai không ra gì, ông ta đã muốn khai trừ từ lâu rồi, nhưng ngại mối quan hệ của chúng không dễ xử lý, cho nên mới dề dà tới giờ. Không ngờ hiện tại chúng lại gây ra rắc rối.

Cục trưởng Tôn lập tức chạy tới góc hội trường, tới gần mới phát hiện ra, cả người Trương Duy đang đổ mồ hôi đầm đìa, rõ ràng là ngồi trên chiếc ghế kia không hề thoải mái.

Tuy nhiên Dư Oánh Oánh cũng không phải người bình thường, cô đã nhìn thấy cục trưởng Tôn từ lâu, nhưng không có chút kinh ngạc hay hoảng loạn nào, càng không tỏ ra tức giận, mà vẫn bình tĩnh ngồi yên tại chỗ.

Cục trưởng Tôn không kìm được lại tán thưởng trong lòng, cô bé này quả thật rất xuất sắc. Tiện thể ông ta liếc mắt sang nhìn Trương Duy, đúng là tên bỏ đi. Đương nhiên, ông càng nghĩ nhiều hơn tới việc con trai của mình, thằng con trai kia đúng là thứ ăn tàn phá hại.

Chỉ là, hiện tại ông ta không thể để lộ cảm xúc ra ngoài.

Cục trưởng Tôn tự giới thiệu bản thân: “Tôi chính là Cục trưởng Tôn, cháu tìm tôi à?”

Dư Oánh Oánh nhẹ nhàng gật đầu: “Đường Tử Minh nói tôi đả thương anh ta, tôi nghe lời tới đây cho lời khai, thế mà họ lại bắt tôi phải ngồi lên chiếc ghế này. Tôn Nhất Giai là con trai của ông, chính miệng Lý Hiến đã thừa nhận, là Tôn Nhất Giai báo án, còn bảo bọn họ dùng chiếc ghế này để “uốn nắn” tôi, tôi chỉ muốn hỏi là tại sao họ lại cố tình nhắm vào tôi? Là ai đã cho họ cái quyền “uốn nắn” tôi như thế?”

Dù trong lòng cục trưởng Tôn đã nổi cơn tam bành, nhưng thái độ trên mặt vẫn rất bình tĩnh: “Chuyện này tôi cần phải giải thích một chút, đầu tiên, chiếc ghế này không phải đồ trong cục. Còn về phần chủ mưu có phải Tôn Nhất Giai hay không, chúng tôi sẽ lập tức tiến hành điều tra, nếu đúng, chúng tôi sẽ làm việc theo đúng pháp luật, nếu không, chúng tôi cũng sẽ cho cháu một lời giải thích hợp lý.”

Nói xong, ông liền quay đầu ra lệnh cho Tiểu Vương: “Địa chỉ nhà tôi ở đâu chắc anh biết rồi, Tôn Nhất Giai đang ở nhà, anh đưa nó tới đây. Cứ dựa theo quy định mà đưa tới, không phải mời mọc gì nó. Nếu cần thì cứ còng tay nó lại. Còn cả Đường Tử Minh đúng không, gọi nốt cả cậu ta tới đây, có ai báo án mà không tới cho lời khai hay lập biên bản chứ? Đi ngay lập tức!”

Dư Oánh Oánh cho rằng Tôn Nhất Giai khốn nạn như vậy, chắc hẳn bố của hắn cũng là một vị quan không chịu nói lý, nào có ngờ được, cục trưởng Tôn lại rất chính trực, hiển nhiên đẩy con mình lên bàn chông.