Dư Oánh Oánh nghĩ ngợi một lúc, vẫn quyết định bấm chuông cửa.
Tiếng “đing đong” vang lên. Rất nhanh, trên màn hình chuông cửa hiện lên gương mặt của dì Trương. Đây chính là người bảo mẫu hay chăm sóc cô, người đã nhìn cô lớn lên. Ngay khi bà ấy vừa xuất hiện, Dư Oánh Oánh liền thở phào nhẹ nhõm..
Điều này có phải chứng tỏ mẹ cô vẫn còn ở nhà, vẫn chưa phải chịu đựng những khổ sở kia không? Biết đâu bà còn chưa đổ bệnh thì sao?
Trên màn hình, dì Trương nhìn thấy cô lại có biểu cảm khác hẳn. Đầu tiên là vẻ mặt không thể tin nổi, sau đó bà ấy lại nheo mắt nhìn kỹ, rồi đột nhiên trở nên kích động: “Oánh Oánh? Oánh Oánh, con về rồi!”
Dư Oánh Oánh cũng không kìm được mà xúc động theo.
Mười năm, cô đã vùng vẫy ở mạt thế mười năm, đã tự vấn lòng mình mười năm. Cuối cùng, cô đã có thể cứu vãn được tất cả.
Cửa “cạch” một tiếng rồi mở ra.
Dư Oánh Oánh dùng tốc độ nhanh nhất đi vào trong. Đi được nửa đường, cô đã thấy dì Trương chạy ra đón. Vừa nhìn thấy cô, bà ấy không còn giữ kẽ gì nữa mà ôm chầm lấy cô rồi bật khóc.
“Con đã đi đâu vậy, sao bây giờ mới về? Mẹ con đã phải chịu khổ nhiều rồi!”
Lời này vừa thốt ra, sự phấn khích trong lòng Dư Oánh Oánh lập tức tan biến: “Mẹ con bị làm sao ạ?”
Dì Trương cũng không biết phải nói gì, chỉ không ngừng khóc nức nở: “Con vào trong xem đi rồi sẽ biết.”
Lời này thốt lên, chút kích động của Dư Oánh Oánh lập tức biến mất sạch: “Mẹ con bị sao?”
Dì Trương không biết phải nói gì, chỉ không ngừng chảy nước mắt: “Con vào trong thăm mẹ con cùng với dì đi.”
Dư Oánh Oánh lập tức theo dì Trương bước vào bên trong. Đến khi bước qua cánh cổng lớn, cô mới phát hiện ra, nơi này đã hoàn toàn biến dạng.
Mẹ cô thích phong cách tươi mới, thanh lịch, và cách bài trí nhà cửa luôn hướng đến những nét tự nhiên, thoải mái.
Thế mà bây giờ, cả ngôi nhà này lại trở nên thật loè loẹt, khắc nơi đều là những tác phẩm nghệ thuật, thoạt nhìn nơi này giống như một phòng triển lãm hơn là một ngôi nhà.
Giống hệt như phong cách nhà giàu mới nổi.
Lúc này dì Trương mới nói: “Ngay ngày hôm sau khi con mất tích, mẹ con đã đi tìm con khắp nơi, nhưng bố con lại không chịu tin là con đã mất tích, thậm chí ông ta còn không thèm về nhà. Mẹ con không tìm được con, ban đầu bà ấy còn cố chịu đựng, nhưng rồi, có lẽ không chịu đựng được nữa, bà ấy đã hoàn toàn suy sụp.”
“Một ngày nọ, bà ấy còn tới công ty của bố con gây sự, thế là bị bố con đưa vào bệnh viện tâm thần. Sau đó, bố con đưa một người phụ nữ tên là Đường Nghệ Văn cùng hai đứa con của ả ta về nhà này, còn nói họ sắp kết hôn rồi. Căn nhà này là do người phụ nữ kia cùng hai đứa con của ả ta trang trí lại.”
Dư Oánh Oánh không ngờ mình vẫn về muộn. Cô vội hỏi: “Mẹ con đang ở bệnh viện tâm thần nào vậy?"
Đây là điều mà kiếp trước bố cô đã không chịu nói, cho dù cô có vặn hỏi thế nào đi chăng nữa.
Dì Trương lắc đầu: “Dì cũng không biết. Dì đã hỏi bố con, nhưng ông ta bảo dì đừng quan tâm. Nếu con còn không quay về, có lẽ dì đã rời đi từ ngày hôm nay rồi, dù sao dì cũng đã từ chức.”
Dù sao thì dì Trương cũng được xem là người đã nhìn Dư Oánh Oánh lớn lên, nên bà liền nói nhỏ với cô: “Bố con như biến thành một người khác vậy, dù ngoài miệng ông ta nói không có quan hệ gì với con gái của Đường Nghệ Văn, nhưng dì thấy không phải như vậy. Mặt mũi hai người họ giống nhau y như đúc, mối quan hệ cũng rất thân thiết. À, đúng rồi, Oánh Oánh à, phòng của con đấy, vốn dĩ bố con bảo giữ lại cho con, nhưng vì Đường Liễu Liễu kia nói thích, nên căn phòng đó cũng đã cho cô ta rồi.”
Nói tới đây, dì Trương nhìn Dư Oánh Oánh toàn thân mỏi mệt, đau lòng nói: “Nhưng quần áo của con đều được dì lấy ra rồi, đang để ở phòng khách, con đi tắm rửa thay quần áo đi. Chỉ là…”
Nói tới đây, dì Trương lại tỏ ra buồn rầu: “Đường Liễu Liễu không cho dì lấy mấy món trang sức của con đi.”
Dư Oánh Oánh biết dì Trương đã cố hết sức rồi, cô không thèm để ý tới mấy món trang sức đó, chỉ gật đầu: “Không sao đâu dì Trương, dì đừng lo, con có thể lấy hết về mà. Dì cũng đừng bỏ con đi, đợi con đón mẹ con về, dì hãy chăm sóc mẹ con nhé.”