Dư Oánh Oánh liền nhìn về phía biển bản ghi chép: “Anh ta sắp không chịu được nữa rồi, anh còn không nói thì cứ đợi thêm một chút thử xem sao.” Dư Oánh Oánh biết rõ trong lòng những người này nghĩ gì, một đám chỉ chuyên bắt nạt kẻ yếu: “Xin tự giới thiệu một chút, Dư Oánh Oánh, cháu gái duy nhất của tập đoàn tài chính Dư thị, anh cảm thấy, giữa tôi và người nọ, ai hơn ai.”
Liền lúc này, Trương Duy trên ghế đã bắt đầu cảm thấy khó chịu, dịch người qua lại.
Dư Oánh Oánh bật cười: “Không chịu được à, mới chỉ được mấy phút thôi mà, vậy đổi người khác đi.”
Đối phương vừa nghe, vội vàng nói: “Là Tôn Nhất Giai. Hắn gọi điện thoại dặn dò chúng tôi, bảo chúng tôi dạy cho cô một bài học.”
Dư Oánh Oánh hỏi: “Tôn Nhất Giai là ai?”
“Là con trai của cục trưởng Tôn.” Người nọ vừa nói lừa lén kiểm tra hình của Dư Oánh Oánh, đúng là cháu gái duy nhất của tập đoàn tài chính Dư thị. Nhà tên này làm buôn bán, đắc tội với Tôn cục trưởng, ý còn có thể về nhà ăn bám, nhưng đắc tội với tập đoàn tài chính Dư thị, cả nhà hắn sẽ thảm mất. “Vụ án này cũng đi chính cậu ta báo thay cho Đường Tử Minh.”
Y cho rằng, chỉ cần mình nói xong sẽ không có việc gì nữa, kết quả Dư Oánh Oánh trực tiếp đứng lên, đôi mắt của y liền trừng lớn.
Dư Oánh Oánh… Dư Oánh Oánh thế mà có thể nhấc bổng Trương Duy lên, đó là một người đàn ông trưởng thành nặng 140-150 cân (70-75 kg) đấy, hơn nữa, cộng thêm cả chiếc ghế cũng phải nặng tới 200 cân (100 kg).
Thế mà Dư Oánh Oánh lại có thể xách lên nhẹ nhàng như xách một bữa sáng, đó là sức mạnh thần bí ư?
Người nọ lập tức cảm thấy.may mắn, may mắn mình không cố chấp.
Dư Oánh Oánh trực tiếp mở cửa, xách theo Trương Duy đi ra ngoài, vừa đi cô vừa hỏi: “Tôn cục trưởng ở đâu?”
Tôn cục trưởng đang tăng ca, gần đây vừa có vụ án rất lớn, ông ta cần phải dốc toàn lực ứng phó và mau chóng bắt được thủ phạm. Nào có ngờ được, lúc này tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên: “Chuyện gì?”
Tiếng nói vang lên từ đầu dây bên kia: “Cục trưởng, ngài xuống dưới một chuyến đi, Nhất Giai chọc phải rắc rối rồi.”
Tôn cục trưởng lập tức nổi giận: “Cái thằng trời đánh này.”
Nhà họ Hạ.
Hạ Tinh Lâu vừa đưa Hạ Ái Thông trở về, bố mẹ anh vô cùng kích động, mẹ anh cả đêm qua không ngủ, luôn ngồi trông bên cạnh Hạ Ái Thông, nhìn dáng vẻ gầy gò đen nhẻm của thằng bé mà đau lòng khôn nguôi.
Nhưng dù sao bố mẹ anh cũng có tuổi cả rồi, cứ ngồi mãi cũng thấy buồn ngủ, đến sáng nay họ đều đi ngủ bù.
Lúc này Hạ Tinh Lâu mới rời khỏi nhà, tới công tỷ xử lý công việc.
Kết quả, cuộc họp vừa mới bắt đầu, trợ lý đã chạy tới cạnh anh, nói nhỏ: “Chủ tịch Hạ, tôi đã liên lạc với Dư Oánh Oánh, vẫn chưa liên lạc được, vì thế đã đi điều tra một phen, phát hiện ra cô ấy vừa mới bị cảnh sát đưa đi.”
Hạ Tinh Lâu lập tức chau mày: “Vì cớ gì?” Anh vừa hỏi, toàn bộ phòng họp đều im bặt.
Hạ Tinh Lâu vẫy vẫy tay: “Mọi người cứ tiếp tục đi.” Sau đó anh nhìn thoáng qua phía trợ lý.
Trợ lý vội vàng nói: “Nghe nói là cô ấy đã đả thương một người tên là Đường Tử Minh, còn đánh gẫy tay người ta. Đường Tử Minh là con trai của Dư Trung Nguy với nhân tình Đường Nghệ Văn.”
Hạ Tinh Lâu đứng phắt lên: “Gửi địa chỉ cho tôi. Ngày mai chúng ta sẽ họp sau.”
Nói xong, anh liền sải bước rời đi.
Anh vừa ra khỏi phòng họp, không ít người đều tỏ ra nghi hoặc, Hạ Tinh Lâu chính là một người cuồng công việc, bây giờ lại bỏ dở cuộc họp mà chạy đi. Tình huống này chưa từng xảy ra, huống chi, cuộc họp hôm nay vô cùng quan trọng.
Ai mà lại có được mặt mũi lớn như thế?
****
Cục trưởng Tôn vừa nhận được điện thoại, nhanh chóng chạy xuống tầng.
Vừa chạy tới hội trường, ông ta đã thấy đại sảnh rất yên tĩnh, ai nấy đều đang làm việc của mình, trông có vẻ như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Chỉ là Tiểu Vương vừa nhìn thấy ông ta xuống đã kêu lên: “Cục trưởng, ông tới rồi.”
Ông ta liền hỏi: “Chuyện gì thế? Chẳng phải vẫn bình thường sao?”
Tiểu Vương chỉ chỉ: “Ông nhìn bên đó đi.”
Cục trưởng Tôn nhìn theo hướng ngón tay Tiểu Vương chỉ, chỉ thấy trong một góc của hội trường, có một thiếu nữ trắng trẻo xinh đẹp đang ngồi yên trên ghế, cảnh tượng này đẹp hệt như một bức hoạ. Bên cạnh là tên nhân viên khiến ông ta chướng mắt nhất Trương Duy, không biết vì lý do gì mà hắn đang ngồi trên ghế thẩm vấn, đặt ngay bên cạnh thiếu nữ nọ.