Cho nên, kiểu ghế thẩm vấn đặc biệt như vậy mới được phát minh ra.
Loại ghế này thoạt trông không khác gì ghế bình thường, nhưng mặt ghế hơi nghiêng, còn ngắn hơn bình thường, có thể điều chỉnh độ cao của ghế. Khiến người ngồi trên đó vô cùng khó chịu. Đồng thời cũng sớm cảm thấy tay chân tê mỏi, toàn thân không yên.
Một tên giảo hoạt đã nói cho cô biết điều này. Không ngờ được, ở đây dùng loại ghế rất mới, hiển nhiên là được chuẩn bị sẵn cho cô.
Dư Oánh Oánh đứng yên không nhúc nhích. Người dẫn cô vào tên là Trương Duy, hắn đã được người ta cố tình dặn dò rồi. Thấy cô không cử động, hắn gầm lên: “Ngồi xuống!”
Hắn cố tình luyện tập kiểu gầm này, nhằm mục đích đe dọa tội phạm.
Hầu hết mọi người đều sẽ bị tiếng gầm vừa rồi dọa sợ.
Nhưng sự thật lại khiến hắn phản kinh ngạc, cô gái nhỏ trước mắt tuy có dáng vẻ mảnh mai yếu đuối, nhưng lại không hề kinh ngạc trước tiếng hét vừa rồi, vẻ mặt bình thản, thốt ra một câu: “Đổi ghế khác.”
Trương Duy lập tức nổi giận.
Hắn cảm thấy mình bị khıêυ khí©h, hừ lạnh một tiếng, nói: “Thật lắm yêu cầu, đây không phải chợ bán rau, tôi bảo cô ngồi thì ngồi xuống đi!” Dư Oánh Oánh vẫn đứng yên không nhúc nhích: “Ghế này có vấn đề, tôi không ngồi.”
Trương Duy chưa thấy ai đã tới nơi này rồi còn kiêu ngạo như vậy, hắn liền mắng chửi: “Có vấn đề quái gì, cô không muốn hợp tác thì có.”
Nói rồi, hắn muốn đẩy Dư Oánh Oánh đi, thế nhưng không biết vì lý do gì, dù đã đẩy hai cái nhưng người phía trước vẫn bất động.
Trương Duy không tin nổi, vươn tay ra tóm lấy bả vai của Dư Oánh Oánh. Dư Oánh Oánh không ra tay vì nơi này không phải nơi phù hợp, chứ thật ra cô không phải người dễ bắt nạt.
Cánh tay của Trương Duy mới vừa vươn tay, Dư Oánh Oánh đã tóm được tay hắn. Trương Duy chỉ cảm thấy có một luồng sức mạnh siết chặt cổ tay mình, hắn muốn hét lên một tiếng. Tuy nhiên, Dư Oánh Oánh đã có chuẩn bị từ trước, cô nhanh tay nhét chiếc giẻ lau bên cạnh vào miệng đối phương.
Thế rồi chỉ trong nháy mắt, Trương Duy chẳng hiểu sao bản thân mình lại bay lên không, cả người bị nhét lên chiếc ghế thẩm vấn kia, chỉ nghe thấy một tiếng “lạch cạch” vang lên, ghế đã bị khoá lại.
Trương Duy vội vàng muốn kêu lên, nhưng lại chẳng thể nói ra dù chỉ nửa chữ. Đôi tay cũng bị kẹt cứng, hắn hoàn toàn không có cách nào thoát khỏi ghế.
Lúc này Dư Oánh Oánh mới quay đầu lại.
Người cảnh sát còn lại khác hoàn toàn với Trương Duy, thân hình người nọ khá mảnh khảnh, từ lúc bước vào cửa tới giờ y không hề lên tiếng, vừa nhìn thấy Dư Oánh Oánh ra tay, y đã định chạy ra ngoài. Dư Oánh Oánh chỉ đơn giản vớ lấy cây bút ném về phía người đó.
Rầm một tiếng, bàn tay đang nắm chặt cán bút của gã đàn ông tê cứng, y quay lại nhìn Dư Oánh Oánh với vẻ hoảng sợ: “Cô dám tấn công cảnh sát, cô định…”
Dư Oánh Oánh trả lời: “Có phải tấn công hay không còn phải xét cả hành động của các người nữa chứ? Vả lại, các người đều là nhân viên hợp đồng, đến số hiệu còn chẳng có, làm gì được tính là cảnh sát?”
Đối phương không ngờ cô lại nhận ra được, vẫn mạnh miệng nói: “Dù sao cô đánh người cũng không đúng, tôi nói cho cô biết, ở đây có camera giám sát đấy.”
“Có camera giám sát thì tốt rồi, tôi chỉ sợ không có thôi.” Dư Oánh Oánh chỉ vào bàn thẩm vấn: “Ngồi xuống đó.”
Đối phương từng nghe nói cô gái này rất lợi hại, thế nhưng họ chẳng nghĩ nhiều, một cô gái thì có thể lợi hại tới đâu chứ, hơn nữa cô gái này còn rất phối hợp, cho nên hai người họ mới tới đây, vì Tôn Nhất Giai đã nhờ họ giải quyết việc này.
Lúc này người gầy gò đã biết mình sai rồi, nhưng y lại chẳng thể làm gì khác.
Chẳng biết phía bên phòng theo dõi đã xảy ra chuyện gì, vậy mà chẳng có ai phát hiện ra tình hình ở đây, cũng chẳng có ai chạy tới, y chỉ đành ngoan ngoãn ngồi xuống.
Dư Oánh Oánh liền nói: “Tôi hỏi anh đáp, đồng thời cũng ghi chép lại.”
Cô hỏi: “Ai bảo các anh dùng loại ghế này?”
Người này đương nhiên không dám nói bậy, lập tức phủ nhận: “Chiếc ghế này không có vấn đề gì.”
Dư Oánh Oánh mỉm cười, cô không hé răng, chỉ im lặng nhìn Trương Duy đang ngồi trên ghế.
Chiếc ghế này hoàn toàn không phù hợp với tiêu chuẩn công thái học, được thiết kế để tạo cảm giác khó chịu cho người ngồi. Lúc đầu Trương Duy còn chẳng thấy gì, nhưng chưa tới vài phút sau, hắn đã cảm thấy ngồi không nổi đứng cũng chẳng xong, không còn giống lúc đầu, chân tê rần, mồ hôi lạnh cũng sắp chảy ra.