Ở cái thời buổi này, người ta chỉ cười người nghèo, chứ chẳng ai cười gái điếm cả.
Chỉ cần bố mẹ hắn kết hôn, mẹ hắn sẽ trở thành Dư phu nhân, hắn sẽ trở thành người thừa kế của nhà họ Dư, còn có ai dám nói gia đình bọn họ nữa?
Mẹ hắn quá nhu nhược, còn người bố kia thì quá chậm chạm, nhẫn nhịn tới tận bây giờ còn để cho Dư Oánh Oánh chiếm được thế thượng phong. Nhưng nhìn đi, con ranh kia có chỗ nào lợi hại chứ, có giá trị vũ lực cao à, báo cảnh sát chẳng phải là giải quyết được rồi sao.
Thủ đoạn của bố mẹ hắn chưa đủ mạnh mẽ thôi.
Tuy nhiên đây cũng là điểm đáng yêu của bố mẹ hắn, hắn cảm thấy không nên mạt sát, cho nên lúc này Đường Tử Minh không nói gì, chỉ thay đổi đề tài: “Bố con chẳng phải vẫn nói muốn ly hôn sao? Đã ly hôn chưa? Khi nào hai người đi đăng ký?”
Đường Nghệ Văn vì buồn bã mới đến tìm con trai.
Sáng sớm hôm nay, Dư Trung Nguy vội vàng rời đi, không nói với bà ta nửa lời.
Đường Nghệ Văn liền kể lại phản ứng của Dư Trung Nguy vào ngày hôm qua, sau đó liền hỏi: “Có phải do bố con có vấn đề gì khó xử không? Ông ấy luôn thẳng thắn minh bạch, không phải người hay lừa gạt người khác. Đã bao nhiêu năm rồi, lời ông ấy nói vẫn luôn đúng.”
Dù là nhà cửa, tiền bạc, con cái hay sự nghiệp, một khi Dư Trung Nguy đã đồng ý thì đều cung cấp cho bà ta.
Đường Nghệ Văn lại nói: “Nhưng mẹ không tài nào đoán ra được, hai mẹ con kia chỉ biết đánh nhau mà thôi, đâu còn tài cán gì khác. Vì sao bố con lại không giải quyết họ chứ?”
Từ nhỏ, Đường Tử Minh đã hay góp ý cho mẹ mình, so với Đường Nghệ Văn, hắn hiểu rõ chuyện này hơn. Tiền đề là Dư Trung Nguy thật sự thực yêu ba mẹ con họ. Điều duy nhất khiến ông ta phải nuốt lời, đó là ông ta không nghĩ ra cách nào thực hiện lời hứa.
Hắn nói ra suy nghĩ của mình: “Ngoài ông nội ra bố còn sợ ai? Tám phần là trong tay Hoa Noãn Dương có di chúc hoặc thứ tương tự như thế.”
Vừa nghe tới di chúc, Đường Nghệ Văn lập tức nóng ruột: “Vậy chúng ta phải làm sao?”
Đường Tử Minh từ tốn đáp: “Cứ chờ xem.”
Di chúc không quan trọng bằng pháp luật, chờ tới khi Dư Oánh Oánh bị tống vào tù, Hoa Noãn Dương sẽ tự mò tới cầu xin bọn họ thôi.
Đường Nghệ Văn rất lo lắng. Hiện tại bà ta chẳng có gì cả. Trước đây bà ta còn là một mỹ nhân hào nhoáng, thường xuyên tới lui những bữa tiệc hào môn, hiện giờ ngay cả triển lãm bà ta cũng không thể mở được nữa, phải đóng cửa nhiều ngày nay rồi.
Tuy trên mạng không moi ra được thông tin gì mới mẻ, nhưng tiếng xấu của bà ta đã truyền xa, đến ảnh của bà ta cũng được lan truyền khắp nơi. Bây giờ, mỗi lần muốn ra ngoài bà ta đều phải đeo khẩu trang và kính râm.
Hơn nữa, còn có việc quan trọng hơn.
Đường Nghệ Văn nói: “Còn có em gái con nữa. Chương trình “Sinh tồn nơi hoang dã” sẽ được tuyên truyền sau 2 ngày nữa, vất vả lắm con bé mới có người để ý, dù con bé muốn làm ngôi sao cũng dễ dàng nổi tiếng. Mẹ sợ người ta biết được mẹ là mẹ của con bé.”
Sắc mặt của Đường Tử Minh đột nhiên căng cứng: “Mẹ là mẹ của bọn con, những việc mẹ làm đều là vì chúng con. Con bé dám có ý kiến sao!”
Đường Nghệ Văn lập tức cảm thấy ấm lòng trước tình cảm của con trai.
Đường Tử Minh biết phải làm thế nào để trấn an Đường Nghệ Văn, hắn nói: “Mẹ yên tâm đi, con vẫn kiểm soát được tình hình, sẽ không có việc gì đâu.”
Chờ Đường Nghệ Văn rời đi, Đường Tử Minh lại gọi điện cho Tôn Nhất Giai: “Thêm chút thủ đoạn nữa, để cho cô ta phải đền tội nhanh một chút. Tôi sẽ lo vụ luận văn giúp cậu.”
Không ngờ Tôn Nhất Giai lại nói: “Còn thêm cái quái gì nữa, cục cảnh sát sắp loạn tới nơi rồi.”
Tại cục cảnh sát.
Dư Oánh Oánh bước xuống xe, đi theo hai viên cảnh sát tiến vào phòng thẩm vấn. Sau đó, cô bị bắt ngồi trên một chiếc ghế đẩu có còng tay.
Ở thời mạt thế, Dư Oánh Oánh đã từng thẩm vấn không ít kẻ làm phản.
Cô cũng từng dùng loại ghế thẩm vấn này rồi, nên cô hiểu được tác dụng của chiếc ghế trước mắt.
Thứ này thường được người của thế giới ngầm dùng thẩm vấn kẻ phản bội. Người bình thường sẽ ngồi trên một chiếc ghế đẩu bình thường, tuy hơi gò bó một chút, nhưng không có vấn đề gì cả. Nhưng có đôi khi, có kẻ gian xảo đã động tay động chân với ghế, khiến người ngồi trên ghế không được thoải mái, cũng vì thế mà người bị thẩm vấn buộc phải nhanh chóng nhận tội.