Công ty giải trí mà! Phải giữ gìn chút mặt mũi chứ, nơi làm việc cũng phải đủ rộng rãi, có đủ phòng làm việc, phòng hoá trang, phòng họp, xe bảo mẫu cũng không được thiếu. Ngoài ra, trợ lý Vương cũng gọi điện cho bộ phận nhân sự để chuyển thêm nhân viên tới làm việc, cũng đăng cả thông báo tuyển dụng nữa.
Về cách đăng thông báo tuyển dụng như thế nào, trợ lý Vương chỉ nói một câu: “Đi đào về đây, xem có người đại diện nào tốt, trợ lý nào chăm chỉ, quản lý nào phù hợp thì cứ chuyển hết về đây. Tập đoàn Dư thị còn thiếu tiền trả cho bọn họ à?”
Vì thế Dư Oánh Oánh và Hoa Noãn Dương, cộng thêm bốn bạn nhỏ đáng thương, cứ thế trơ mắt nhìn một công ty giải trí bất ngờ mọc lên chỉ trong vòng một buổi trưa.
Bên cạnh bọn họ thậm chí còn có thêm một trợ lý từng là thư ký của CEO và một quản lý từng là phó giám đốc marketing. Thoạt trông cũng ra dáng một công ty rồi. Nhân tiện, trợ lý Vương còn tìm một người có thể giải thích một cách có hệ thống về tình hình hiện tại của ngành giải trí, người này sẽ tới vào ngày mai, cũng tiện thể cho mấy người này không đến nỗi hoàn toàn mù mịt
Dù vậy, trợ lý Vương vẫn giữ nguyên giọng điệu cũ: “Quá đơn sơ.”
Dư Oánh Oánh còn đỡ. Nhìn sang bốn bạn nhỏ đáng thương kia, lúc này đã bị dọa sợ mất mật rồi.
Trợ lý Vương vừa rời đi, bọn họ mới không dám tin mà hỏi lại: “Chúng ta có người quản lý rồi sao. Đây… đây còn là công ty của chúng ta ư?”
Hoa Noãn Dương nhẹ nhàng gật đầu, bốn bạn nhỏ đáng thương liền ôm nhau bật khóc. Trương Phong Vân khóc lóc một hồi lại lấy điện thoại ra gọi điện: “Mẹ ơi, cuối cùng công ty của con cũng có lãnh đạo rồi, công ty mới còn rất rộng rãi thoáng đãng, điều kiện cũng rất tốt. Con không cần đi bê bàn ghế nữa, mẹ đừng lo lắng cho con!”
Sau bao nhiêu công việc, đến khi Dư Oánh Oánh và Hoa Noãn Dương về đến nhà đã là chạng vạng tối.
Vừa đỗ xe, một chiếc xe phía trước đột nhiên khởi động và tiến lên vài mét, chắn ngang xe của mẹ con cô. Dư Oánh Oánh không thể điều khiển xe nhích thêm một mét nào.
Cảnh giác trong lòng Dư Oánh Oánh dâng lên, cô vô thức sờ cây gậy bên cạnh.
Lúc này, người từ trên xe bước xuống, những người này đều mặc đồng phục cảnh sát. Dư Oánh Oánh liền chắp tay sau lưng, không tiến lên.
Hai viên cảnh sát bước xuống xe, giơ phù hiệu của mình lên rồi mới hỏi: “Cô là Dư Oánh Oánh à?” Dư Oánh Oánh gật đầu xác nhận xong, hai người kia mới nói tiếp: “Đường Tử Minh báo án, tố cáo cô đánh gãy tay của anh ta. Chúng tôi đã lập án, mời cô đi theo chúng tôi một chuyến.”
Nói rồi, người kia liền phất tay ra hiệu, hai chiếc xe còn lại đang đỗ gần đó lập tức nháy đèn. Hiển nhiên Đường Tử Minh đã nói gì đó, thế nên cảnh sát mới điều động tới 3 chiếc xe, chắc phải có khoảng mười mấy người cùng tới.
Hoa Noãn Dương đã phát hiện ra điều không ổn, bà vội đứng chắn trước mặt Dư Oánh Oánh: “Chúng tôi có luật sư, có thể chờ luật sư tới hãy đi, được không?”
Viên cảnh sát cao lớn dẫn đầu chỉ vào camera gắn trên người mình: “Đây là trình tự, mong bà hãy phối hợp với lực lượng chấp pháp.”
Dưới tình huống này, không đi không được.
Không thể nào lại xảy ra xô xát với nhiều cảnh sát như vậy được.
Vả lại, đám Đường Tử Minh cũng chẳng có chứng cứ vì tất cả băng ghi hình đã bị cô cầm đi hết rồi.
Cô nhẹ nhàng vỗ lên bả vai của Hoa Noãn Dương: “Mẹ cứ đi tìm luật sư trước đi, con đi theo họ một chuyến.” Cô trấn an: “Mẹ yên tâm, không ai có thể bắt nạt con gái mẹ được đâu.”
****
Đường Tử Minh nhanh chóng nhận được cuộc gọi của người bạn tốt Tôn Nhất Giai, hắn biết Dư Oánh Oánh đã bị đưa tới cục cảnh sát, liền hỏi một câu: “Có phản kháng không?”
Đối phương trả lời: “Rất phối hợp, chỉ hỏi vài câu rồi không nói gì nữa.”
Đường Tử Minh hừ một tiếng: “Coi như cô ta biết điều.”
Đến khi cúp máy, Đường Nghệ Văn liền tò mò hỏi con trai: “Con gọi điện cho ai thế? Ai biết điều?”
Đường Tử Minh cảm thấy mẹ mình quá để ý tới thứ gọi là thanh danh, không phải là thanh danh không quan trọng, mà là việc xử lý Dư Oánh Oánh đâu thể làm hỏng thanh danh của bọn họ.
Không phải đám người kia chỉ nói gia đình ba người họ là kẻ chen chân vào nhà người ta, anh em họ là con ngoài giá thú thôi sao?