Tới tầng 13, trợ lý Vương liền dẫn hai mẹ con đi thẳng vào bên trong. Đi tới tận cuối hành lang, họ mới nhìn thấy hai gian văn phòng, bên trên có treo tấm biển “Công ty giải trí Khải Việt”. Cửa văn phòng đóng chặt, trợ lý Vương tiến lên gõ cửa nhưng không có ai đáp lại.
Trợ lý Vương nhìn xung quanh, rồi sang văn phòng bên cạnh gõ cửa: “Người của Khải Việt đâu cả rồi?”
Người kia nhanh nhảu trả lời: “Đang dọn đồ.” Rồi lại chỉ tay về một hướng: “Chẳng phải họ ở kia sao?”
Mọi người nhìn theo hướng tay chỉ, vừa đúng lúc cửa thang máy mở ra, có hai chàng trai trẻ mặc áo phông xuất hiện. Họ đang cùng khiêng một cái tủ, vừa đi vừa nói: “Cậu nhẹ tay một chút, đυ.ng phải lưng tôi rồi.” Người còn lại cũng kêu: “Tôi đυ.ng phải ngực đây này, cậu nhanh chân lên đi.”
Hai người này phối hợp khá ăn ý, chẳng mấy chốc đã chuyển được chiếc tủ kia tới nơi, họ còn hỏi lại: “Để ở đâu đây?”
Đúng lúc này, nhân viên được trợ lý Vương bắt chuyện liền cất tiếng gọi: “Có người tìm các cậu này.”
Hai chàng trai kia ngẩng đầu lên. Lúc này Dư Oánh Oánh mới nhìn rõ diện mạo của họ.
Đẹp trai thật.
Nhân cao mã đại (dáng người cao to), ngọc thụ lâm phong (vẻ đẹp cuốn hút).
Trợ lý Vương thấy đã tìm được người, vội vàng hỏi: “Các cậu là nhân viên của Khải Việt à? Tổng giám đốc đâu?”
Người da trắng hơn rõ ràng là có quen biết với trợ lý Vương, nói: “Không có tổng giám đốc. Không ai quản lý chúng tôi nữa. Chúng tôi là nghệ sĩ hợp đồng. Tôi tên là Mã Quân Kiều, từng đứng top 10 cuộc thi ca hát toàn quốc. Cậu ấy tên là Trương Phong Vân, từng đạt top 6 cuộc thi Thiếu niên Xuất sắc Toàn quốc. Từ khi Phó tổng giám đốc từ chức vào năm ngoái, không ai được bổ nhiệm tới cả. Giờ chúng tôi đang trong trạng thái tự quản lý.”
Trợ lý Vương sửng sốt, còn có kiểu tự quản lý nữa à?
Nhưng rồi ngẫm lại. Công ty này chẳng kiếm được đồng nào, Hoa Noãn Dương lại nổi tiếng đến mức không ai dám sa thải. Mà cũng chẳng có ai muốn tới tiếp quản mớ bòng bong này, vậy nên, tình cảnh hiện tại chẳng phải hết sức bình thường sao?
Anh ta lập tức hỏi lại: “Vậy các cậu không tham gia chương trình nào à, ở đây làm gì?”
Trương Phong Vân đáp: “Còn không phải vì chúng tôi chẳng có quản lý hay người đại diện sao, vả lại, chúng tôi còn ký kết hợp đồng không được rời đi nơi khác, thế thì làm sao có chương trình nào nhận chúng tôi. Nhưng công ty này cũng khá tốt, mỗi tháng vẫn chi trả 5 khoản bảo hiểm, cung cấp chỗ ở. Chúng tôi không thể cứ thế lấy tiền mà không làm gì cả, vì thế liền qua đây giúp đỡ một chút.”
Trợ lý Vương đã hoàn toàn choáng váng, anh ta nhìn thoáng qua chỗ Hoa Noãn Dương, rồi lại hỏi tiếp: “Vậy các cậu có tổng cộng mấy người?”
“Bốn người, ngoài hai người chúng tôi ra còn có hai cô gái nữa, là Trương Yến và Ngô Giai Nam. Văn phòng truyền thông mới bên cạnh làm việc không được thành thạo lắm, hai cô ấy đang đi hướng dẫn cho người ta.”
Loại công ty này… Chủ tịch Tào còn dặn dò phải cung cấp tất cả điều kiện cần thiết, nhưng trợ lý Vương cảm thấy ở đây làm gì có điều kiện gì, đây rõ là một cái bẫy mà.
Anh ta quay đầu sang nói nhỏ với Dư Oánh Oánh, anh ta nhận ra, mọi việc ở đây đều do Dư Oánh Oánh làm chủ: “Oánh Oánh à, không thì chúng ta đổi công ty khác nhé? Kỳ thật vẫn còn có không ít công ty tốt đấy.”
Dư Oánh Oánh cũng cảm thấy nơi này hơi “đơn sơ”, ai ngờ Hoa Noãn Dương lại nói: “Chọn nơi này đi.” Rồi bà quay sang giải thích với Dư Oánh Oánh: “Từ không thành có là tốt nhất, đối với loại công ty được quản lý nghiêm khắc kia, mẹ con không thể chen chân vào được đâu, chẳng thà cứ để mẹ tự mình đi lên từ con số 0. Hơn nữa, quản lý một công ty thế này mà bị thua lỗ thì mẹ cũng không quá áy náy.”
Câu nói cuối cùng Hoa Noãn Dương nói rất nhỏ.
Dư Oánh Oánh cũng không trông chờ mẹ mình sẽ trở thành một một người phụ nữ mạnh mẽ, cô chỉ muốn mẹ thay đổi một chút, thế nên liền gật đầu tán thành.
Trợ lý Vương không ngờ được hai mẹ con nhà này lại có suy nghĩ chắp vá thế này, thấy khuyên hai câu vẫn không thể đả động ý chí của họ, anh ta cũng chỉ đành đồng ý. Tuy nhiên anh ta vẫn nhớ rõ lời dặn dò của chủ tịch Tào, lập tức bảo Mã Quân Kiều gọi hai cô gái còn lại tới để gặp tổng giám đốc, thuận tiện anh ta cũng gọi điện cho bộ phận hậu cần.