Hoa Noãn Dương đã suy nghĩ rất thấu đáo: “Không phải do mẹ nghĩ mình có bản lĩnh, mà mẹ thấy bố con thật sự chẳng có chút tình nghĩa nào với con cả. Ông nội con đúng là đã che chở cho chúng ta, nhưng sẽ luôn có những lúc như bây giờ, ông ấy không thể bảo vệ được chúng ta nữa. Đến lúc đó, con không hiểu việc kinh doanh, mẹ cũng chẳng thông thạo, vậy chúng ta sẽ phải làm sao?”
“Mẹ biết con đã có kế hoạch của riêng mình, mẹ sẽ đi học. Tuy không thể học được những gì tinh túy nhất, nhưng ít nhất cũng học được những kiến thức cơ bản. Hơn nữa, mẹ cũng có thể điều hành công ty, có thể đăng thông báo tuyển dụng, còn có thể chiêu mộ nhân tài, đến lúc đó, ít nhất mẹ con chúng ta sẽ không phải người có mắt như mù.”
Dư Oánh Oánh hiểu rõ tính cách của Hoa Noãn Dương.
Không có bố, thân là con gái, lại sống trong gia đình nhà ngoại vốn trọng nam khinh nữ, bà ấy gần như trở thành tầng lớp thấp kém nhất trong gia đình. Ngay từ nhỏ mẹ cô đã bị bắt làm việc, bị đánh bị chửi, vô cùng tự ti. Kể từ sau khi tới nhà họ Dư và kết hôn, vì Dư Trung Nguy căm ghét bà ấy, nên mẹ cô lại càng tự ti hơn.
Ngày thường, bà ấy hiếm khi giao tiếp với các vị phu nhân, càng ít tham gia các sự kiện xã hội, luôn cảm thấy mình kém cỏi. Hiện giờ bà ấy lại bất ngờ muốn nắm quyền quản lý công ty, bà đã hy sinh tất cả vì cô.
Dư Oánh Oánh đau lòng không kể xiết, đồng thời cô cũng rất tán thành ý tưởng này, Hoa Noãn Dương mới 42 tuổi, Dư Trung Nguy không đáng tin cậy, về sau bà ấy nhất định phải tìm một người khác đáng tin hơn, nhất thiết phải tự vực dậy mới được.
Cô vui mừng đáp: “Được ạ.”
Nhưng Hoa Noãn Dương vẫn có chút băn khoăn: “Nhưng mẹ không biết làm thế nào để lấy lại quyền quản lý, đến cả công ty ở đâu mẹ còn không biết, chẳng biết có phải đang nằm trong quyền quản lý của tập đoàn hay không.”
Về vấn đề này, Dư Oánh Oánh có cách, cô đáp: “Tìm ông Tào là được, nhất định ông ấy sẽ giúp chúng ta.”
Thật ra Hoa Noãn Dương biết Tào Mãnh, nhưng bà ấy lại chẳng có tiếp xúc gì với Tào Mãnh cả: “Ông ấy sẽ giúp chúng ta sao?”
Dư Oánh Oánh khẳng định chắc nịch, cô bảo mẹ cứ yên tâm. Sau đó liền quay đi gọi điện thoại cho Tào Mãnh.
Từ lần trở về từ trụ sở chính tới giờ, Tào Mãnh vẫn luôn miệng khen Dư Oánh Oánh là một đứa nhỏ ngoan. Đương nhiên không phải vì ông ấy đã sống lâu rồi nhưng đầu óc vẫn còn đơn giản, chỉ vì vụ một thùng máu mà đã bị mua chuộc.
Mà là, gần đây Dư Oánh Oánh quả thực hay chạy tới giúp đỡ, vả lại ông ấy vốn đã chẳng có ấn tượng gì tốt với Dư Trung Nguy, nhất là trong việc bắt cóc thiếu đạo đức lần trước. Hiện giờ có Dư Oánh Oánh đóng vai lá chắn, ông càng không muốn Dư Trung Nguy ngồi lên chức chủ tịch tập đoàn tài chính Dư thị. Vì vậy, ông nhất định phải duy trì mối quan hệ tốt với Dư Oánh Oánh.
Hôm nay ông ấy còn đặc biệt dặn dò vợ mình: “Nghe nói Oánh Oánh không ở nhà, bà đi thăm con bé xem thế nào, đừng để con bé phải chịu tủi khổ.”
Vợ ông còn chưa kịp đồng ý, Dư Oánh Oánh đã gọi điện tới.
Dư Oánh Oánh nhanh chóng kể lại ý tưởng muốn nhận lại quyền tiếp quản công ty của mẹ, lúc mới nghe xong Tào Mãnh không khỏi ngạc nhiên. Chuyện này khác với chuyện Dư Trung Nguy muốn nắm giữ toàn bộ tập đoàn tài chính Dư thị. Dư Tân Thành đã cho Hoa Noãn Dương một công ty nhỏ, đừng nói để Hoa Noãn Dương quản lý, dù có để con bé Oánh Oánh quản lý cũng chẳng thể tạo ra bọt nước gì.
Vì chút việc nhỏ này mà móc nối ân tình, sao lại không làm?
Vì thế, trưa hôm đó Dư Oánh Oánh liền dẫn mẹ đi thẳng tới thăm công ty giải trí Khải Việt. Nghe nói công ty này được thành lập vào thời kỳ hoàng kim của các chương trình tìm kiếm tài năng. Tập đoàn Dư thị đã cân nhắc đầu tư vào đó, nhưng vì thấy tình hình trong giới này quá phức tạp, nên họ chỉ quyết định rót vốn vào, ký hợp đồng với vài người, cũng may công ty chưa đóng cửa.
Sau này công ty được giao cho Hoa Noãn Dương, chỉ là bà ấy chưa từng ngó ngàng tới nơi này.
Vị trí của công ty nằm ngay trong trụ sở của tập đoàn Dư thị, theo cách nói của trợ lý Vương (trợ lý của Tào Mãnh): “Thế này chẳng phải tiết kiệm chi phí hơn sao?”