Chương 42

Hai tên vệ sĩ đi theo ông ta lại càng chẳng có phản ứng.

Dư Oánh Oánh cười khẩy: “Chuyện cỏn con này mà so với những gì ông đã làm, có đáng là gì đâu? Chỉ là đây chưa phải những lời tôi muốn nói với ông nhất, điều tôi muốn nói với ông nhất là di chúc của ông nội.”

Dư Trung Nguy sửng sốt.

Kỳ thật ông ta vẫn luôn nghĩ đến chuyện này, dù sao ông cụ cũng đã 75 tuổi rồi, ở cái tuổi này, có ai dám chắc bản thân có xảy ra chuyện ngoài ý muốn hay không, cho nên mấy năm nay, ông ta đã nhắc nhở ông cụ lập di chúc.

Ấy thế nhưng ông cụ vẫn luôn cảm thấy ông ta chướng mắt, còn đá cho ông ta một cái: “Tao còn chưa chết mà mày đã nhớ thương tài sản của tao à. Cút!”

Ông ta làm sao dám nhắc tới chủ đề này nữa.

Ông cụ lập di chúc mà không hề báo cho ông ta một câu sao? Cớ sao Hoa Noãn Dương và Dư Oánh Oánh lại biết được?

Đáng tiếc, ông ta không thể hỏi được. Chỉ là Dư Oánh Oánh cũng không có ý định giấu giếm, cô bình tĩnh nói: “Từ 3 năm trước ông nội đã lập di chúc, tôi chỉ nói cho ông biết 2 điều trong di chúc thôi. Một là, chuyện hôn sự của tôi do ông nội làm chủ, ông không có quyền tham gia, nếu không nội không còn, chuyện này sẽ do mẹ tôi quyết định, ông vẫn không có tư cách tham dự vào.”

Điều này không khiến Dư Trung Nguy cảm thấy ngạc nhiên. Ông cụ Dư vẫn luôn thiên vị cho Hoa Noãn Dương và Dư Oánh Oánh, cho nên, ông cụ vẫn luôn sắp xếp cẩn thận những việc liên quan tới hai mẹ con.

Vậy còn điều thứ hai là gì?

Dư Oánh Oánh tiếp tục nói thẳng: “Điều còn lại là, nếu ông ly hôn, hoặc là con riêng, nhà họ Dư chỉ thừa nhận một mình Dư Oánh Oánh là người thừa kế, đồng thời, Dư Oánh Oánh sẽ sở hữu tất cả tài sản và cổ phiếu. Ông chỉ được hưởng chút tiền cổ tức hàng năm mà thôi.”

Trong lòng Dư Trung Nguy không khỏi chấn động.

Điều khoản này rõ ràng là một rào cản do ông lão đặt ra, ông cụ sợ rằng sau khi mình qua đời, Dư Trung Nguy sẽ phản bội Hoa Noãn Dương và đối xử tệ với hai mẹ con. Đây cũng là cách bảo vệ hai mẹ con họ.

Nếu như ông ta không thừa nhận hai đứa con riêng của mình, vậy Đường Liễu Liễu và Đường Tử Minh sẽ không bao giờ có quyền thừa kế. Tuy nhiên, nếu ông ta thừa nhận, đến cả bản thân ông ta cũng không có quyền thừa kế.

Nói tóm lại, toàn bộ tài sản nhà họ Dư đều thuộc về Dư Oánh Oánh. Dư Trung Nguy không khỏi hốt hoảng. Lúc này thang máy đã xuống tới gara, cảnh thang máy vừa mở ra, Dư Oánh Oánh đã thuận tay giao lại Du Trung Nguy cho hai người phía sau, cô thản nhiên nói: “Đột nhiên có chút việc, hai người đưa ông ấy về nhé.”

Dư Trung Nguy cứ vậy bị hai vệ sĩ đưa đi. Khi ông ta quay đầu nhìn lại, thấy Dư Oánh Oánh đứng trong thang máy. Cánh cửa thang máy từ từ khép lại, ánh mắt cô nhìn ông ta lạnh lẽo vô cùng, y hệt như đang nhìn kẻ thù.

Ông ta run rẩy!

Bệnh viện.

Đường Tử Minh tỉnh lại sau ca phẫu thuật. Hắn nhìn cánh tay phải của mình, đây là cánh tay cầm bút, làm thí nghiệm. Thế mà hiện giờ đã bị thương phải bó bột, hoàn toàn không thể cử động được.

Xương gãy nát ư?

Ha ha, nghĩ đến việc trở thành người tàn tật, không thể tiếp tục học hành, Đường Tử Minh cảm thấy căm hận dâng trào.

Hắn ngắt lời Đường Liễu Liễu, trực tiếp hỏi: “Có nghĩ là, anh nằm viện suốt mấy ngày nay, ba mẹ không hề đòi được công bằng cho anh, ngược lại còn bị Dư Oánh Oánh cắn trả lại. Một người mất đi ghế chủ tịch, một người bị lộ thân phận nhân tình. Vì sao không có ai xử lý được cô ta?”

Đường Liễu Liễu vội vàng giải thích: “Cô ta có võ, mọi người không làm gì được. Vả lại, mẹ cũng đã nói, không thể làm lớn chuyện này được, dù sao cô ta cũng là người nhà họ Dư, nếu bị phát hiện sẽ bất lợi cho chúng ta.”

Đường Tử Minh chỉ đáp: “Vậy danh tiếng của mẹ có tốt hơn không?”

Đường Liễu Liễu không nói được gì nữa. Đường Tử Minh chán nản: “Em về đi, để anh ở một mình.”

Đường Liễu Liễu lập tức hỏi: “Anh muốn làm gì?”

Đường Tử Minh căn bản không trả lời, Đường Liễu Liễu chẳng có cách nào khác, đành phải rời đi.

Khi không còn ai khác, Đường Tử Minh liền gọi điện thoại cho một người bạn của mình: “Alo, giúp tôi một việc, tôi muốn báo án, không phải bố cậu là cục trưởng sao? Xử lý cô ta cho cẩn thận vào. Tay tôi bị gãy, chứng cứ rất rõ ràng. Sau lưng cô ta không có ô dù gì đâu.”