Chương 41

Suy nghĩ của Dư Trung Nguy lướt thoáng qua. Chung quy ông ta vẫn rất chán ghét Dư Oánh Oánh, vội vàng nói: “Mày đừng qua đây.”

Dư Oánh Oánh vẫn bước tới gần ông ta, còn cười hỏi: “Con đã ném gậy đi rồi, sao bố vẫn còn sợ con thế?” Vừa nói, cô vừa vươn tay ra, năm ngón tay thon dài tinh tế, sạch sẽ. Cô thoải mái vỗ vỗ nhẹ lên cánh tay của Dư Trung Nguy: “Bố vẫn sợ con đánh bố à?”

Dư Trung Nguy chỉ cảm thấy cánh tay mình đau đớn khó nhịn, như thể bị một con dao nhỏ cứa vào xương. Ông ta lập tức kêu gào thảm thiết: “A!”

Tiếp theo, cả người ông ta đột nhiên đổ xuống, nằm quằn quại trên mặt đất.

Hiển nhiên, cơn đau này không chỉ ập tới nhất thời. Dư Trung Nguy cảm thấy cánh tay của mình đau đớn như thể bị chặt đứt, cơn đau dữ dội khiến ông ta không thể nói nổi nên lời.

Hai tên vệ sĩ tận mắt nhìn thấy Dư Trung Nguy tự nhiên ngã xuống đất, nằm lăn lộn quằn quại, sắc mặt tái nhợt như người sắp chết, không khỏi hoảng sợ: “Dư tổng, ông bị sao thế?”

Nói thật, tuy rằng trước đó Dư Trung Nguy có nói giá trị vũ lực của Dư Oánh Oánh rất cao, dặn hai vệ sĩ phải cẩn thận một chút. Bọn họ còn cảm thấy Dư Trung Nguy đang làm quá lên.

Cô gái nhỏ chẳng có dáng vẻ nào giống như người đã từng tập võ, luyện võ cần dùng sức, còn cô gái này lại chẳng có chút cơ bắp này. Luyện võ cần dùng tới các loại binh khí, còn đôi tay kia chẳng có nổi một vết chai. Trông có chỗ nào giống từng từng luyện tập? Nói ra ai mà tin?

Cho nên, hai vệ sĩ mới cảm thấy Dư Trung Nguy đang quan trọng hóa vấn đề.

Người cầm máy quay không khỏi nhịn được mà nhắc nhở Dư Trung Nguy đang quằn quại: “Ông chủ à, sẽ chẳng ai tin đâu. Tôi từng làm đạo diễn, tin tôi đi, anh lăn lộn nhanh quá. Đừng nói tới phim võ hiệp, đến cả phim tiên hiệp phép thuật người ta cũng chẳng diễn thế này.”

Dư Trung Nguy đổ mồ hôi lạnh đầm đìa vì đau. Ông ta cứ ngỡ dân theo hai tên vệ sĩ sẽ được việc, hoá ra hai tên này đều là kẻ ngu ngốc. Dư Trung Nguy há miệng chửi: “Cút đi!” Nhưng ông ta lại chẳng thể nói thành lời.

Dư Oánh Oánh vẫn trưng ra dáng vẻ quan tâm mà bước lên dìu ông ta dậy. Xong Dư Trung Nguy đã sợ tới mức muốn giãy nảy lên. Chỉ là, hành động này có ích sao? Ông ta đau tới nỗi không chịu đựng nổi, một người đàn ông 160 cân (80kg) như ông ta, lại bị Dư Oánh Oánh nhấc dậy dễ như trở bàn tay.

Ngoài miệng Dư Oánh Oánh còn tỏ ra ân cần: “Con đưa bố tới bệnh viện nhé, trông bố có vẻ không khỏe lắm.”

Thế nhưng, lời quan tâm này vừa dứt, cô lại dùng giọng nói chỉ có hai người nghe được để cảnh cáo: “Thực lòng mà nói, chúng tôi cũng rất muốn ly hôn. Ông khốn nạn như thế, chỉ cần nhìn thấy mặt cũng mắc ói rồi. Cả đời này mẹ con tôi cũng chẳng muốn có chút dính dáng gì tới ông.”

Dư Trung Nguy chỉ cảm thấy mình chán ghét hai mẹ con Dư Oánh Oánh, lại không ngờ được mẹ con họ cũng chán ghét mình không kém. Ông ta không khỏi tức giận, xong ngoài cách trợn trừng mắt, ông ta lại không có cách nào thể hiện cảm xúc của mình lúc này.

Tuy nhiên, tên cầm máy quay lại hiểu sai ý chủ, hắn còn chĩa máy quay tới: “Đúng là một cặp cha từ con hiếu, cảm động quá.”

Dư Oánh Oánh không bày tỏ ý kiến, vẫn hạ thấp giọng nói tiếp: “Nhưng chúng tôi sẽ không đồng ý ly hôn. Mặc dù mẹ con tôi chẳng cần gì cái danh Dư phu nhân này, nhưng nghĩ mà xem, cả đời này Đường Nghệ Văn sẽ phải sống trong cái danh tiểu tam, thật vui biết bao!”

Dư Trung Nguy phẫn nộ đến nỗi cả người đều run rẩy, xong lại không nói nổi thành lời.

Dư Oánh Oánh đỡ ông ta đi ra tới cửa thang máy, vẫn nói tiếp: “Đặc biệt là những bức ảnh trong buổi triển lãm công ích đó, thật lộng lẫy và đặc sắc làm sao. Hiện tại, chẳng những trong giới phu nhân quyền quý biết được thân phận của bà ta, mà đến công chính bình thường cũng biết rõ. Cũng khá hay đó chứ.”

Ngày hôm qua sau khi trở về, Đường Nghệ Văn vẫn luôn khăng khăng là do Dư Oánh Oánh bày trò, khi đó Dư Trung Nguy còn cảm thấy cô không có nổi bản lĩnh ấy. Ấy thế mà, cô đúng là chủ mưu ư?

Ông ta bất chấp cơn đau đớn kịch liệt lan tỏa khắp cơ thể, gầm lên một tiếng: “Đê tiện!”

Tiếc là tiếng gầm kia lại nhỏ bé và yếu ớt như tiếng muỗi kêu, chẳng có ai nghe thấy ông ta nói gì.