Chương 40

Dư Trung Nguy hiển nhiên phải ly hôn ngay trong hôm nay: “Cho dù cô không muốn, thì Oánh Oánh cũng chẳng tìm được bất cứ ai trong giới thượng lưu này đâu.”

Hoa Noãn Dương bị chọc tới nổi điên, không kìm được mà hét lên: “Anh còn là bố à? Cho dù anh thích người kia, yêu thương con của người kia hơn, nhưng nói sao Oánh Oánh cũng là cốt nhục của anh, sao anh có thể đối xử với con bé như thế?”

Dư Trung Nguy khinh thường hừ lạnh: “Còn không phải là vì cô à? Cô biết rõ tôi không thích cô, còn cố tình bá chiếm vị trí phu nhân nhà họ Dư, không phải vì cô tham vinh hoa phú quý của nhà họ Dư sao? Tôi cũng chẳng hiểu nổi, một người vĩ đại như chú Hoa, sao lại sinh ra loại con gái không biết xấu hổ như cô. Có một người mẹ như cô, tôi có thể yêu thương đứa con gái này sao?”

Tuy rằng Hoa Noãn Dương và Dư Trung Nguy không ưa nhau, nhưng kỳ thật giữa hai người họ chưa từng xảy ra xung đột, bởi vì họ luôn lờ nhau đi. Đây là lần đầu tiên Dư Trung Nguy buông những lời độc ác với Hoa Noãn Dương như thế: “Không phải vậy, lúc đó anh bằng lòng kia mà.”

Giọng điệu của Dư Trung Nguy cao vυ"t: “Bằng lòng ư? Còn không phải vì bố tôi chia tài sản cho cô à? Dựa vào đâu phải chia tài sản nhà của họ Dư chúng tôi cho cô? Chẳng phải trong lòng cô tự hiểu rõ sao? Cô có tư cách gì nhận chỗ tài sản ấy? Tôi khuyên cô, nếu còn chút liêm sỉ, còn muốn giữ mặt mũi cho chú Hoa, thì hãy ly hôn đi.”

Vừa nói, ông ta vừa đạp mạnh hợp đồng ly hôn xuống bàn.

Sau đó, Dư Trung Nguy lại bổ sung thêm một câu: “Đừng hy vọng ông cụ sẽ chống lưng cho cô, nói sao thì đó cũng là bố của tôi. Vả lại, hiện giờ ông ấy cũng không dậy nổi đâu.”

Nghe thấy những lời này, cuối cùng Dư Oánh Oánh cũng không nhịn nổi nữa, lập tức mở toang cửa và bước ra.

Dư Trung Nguy vẫn luôn phòng bị cô, vừa nghe thấy tiếng mở cửa, ông ta lập tức nhìn lại. Vừa khéo bắt gặp vẻ mặt giận dữ của Dư Oánh Oánh và cây gậy gỗ to bằng cổ tay trong tay cô.

Phản ứng đầu tiên của Dư Trung Nguy là nhảy dựng lại, sau đó ông ta lập tức chạy ra sau lưng hai tên đàn ông cao to được thuê tới, chỉ để lộ cái đầu ra ngoài, đồng thời còn hét thất thanh: “Quay nó đi, quay nó đi.”

Nhìn thấy cameras hướng thẳng về phía Dư Oánh Oánh, lúc này ông ta mới có thể nói chuyện bình thường: “Tao cảnh cáo mày, Dư Oánh Oánh, tao là bố mày đấy. Nếu mày dám động tay động chân với tao, tao sẽ mang đoạn phim này tới cục cảnh sát.”

Dư Oánh Oánh căn bản không buồn nghe, nhanh chóng rảo bước về phía trước.

Dư Trung Nguy sợ hãi, lập tức nói thêm: “Còn nữa, camera này được thiết lập để có thể tải lên mạng bất cứ lúc nào. Dù mày có làm hỏng thì tao vẫn còn giữ được bằng chứ.”

Dư Oánh Oánh cười lạnh một tiếng, muốn bước thêm lại bị Hoa Noãn Dương ngăn cả.

Dư Oánh Oánh chỉ nghĩ mẹ không muốn cô đánh nhau, nhưng cô không ngờ Hoa Noãn Dương lại thì thầm đôi câu với mình. Cô lập tức vui vẻ hẳn lên.

Đây quả thật là… Tin tức tốt.

Cô nhanh chóng ném cây gậy đi.

Dư Trung Nguy nhìn thấy hung khí trong tay cô đã mất, cuối cùng mới dám thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, ông ta nhìn thấy Dư Oánh Oánh đi thẳng về phía mình.

Thật ra, nhìn theo góc độ này, cô cũng khá xinh đẹp.

Dư Oánh Oánh mới chỉ 20 tuổi, mà người xưa nói rồi: 18 tuổi không có gái xấu. Huống chi, cô còn kế thừa ngũ quan xuất sắc của Dư Trung Nguy, dáng người cao gầy và làn da trắng nõn của Hoa Noãn Dương. Mặc dù cô chỉ mặc đồ thể thao, nhưng vẫn có thể toát ra dáng vẻ trẻ trung phơi phới cùng nhan sắc tuyệt đỉnh.

Kỳ thật, có đôi khi Dư Trung Nguy vẫn muốn đối xử tốt với đứa con gái này, dù sao thì nó cũng là máu mủ của ông ta, lớn lên lại có vài phần giống mình. Mặc dù Liễu Liễu cũng là con gái của ông ta, nhưng lại giống Đường Nghệ Văn hơn, gần như không thể tìm ra được nét nào tương tự ông ta trên mặt Liễu Liễu.

Thời gian Dư Oánh Oánh mất tích, ông ta cũng rất đau khổ, cũng tốn công sức tìm kiếm. Thế mà kết quả thì…

Dư Oánh Oánh vừa trở về đã theo phe của Hoa Noãn Dương, chẳng hề nghĩ cho ông ta dù chỉ một chút. Loại con gái thế này, còn cần làm gì? Quả nhiên giống hệt với lời Đường Nghệ Văn nói, đúng là thứ đòi nợ.