Chương 4

Trong núi lớn cái gì cũng có, nhất là vào ban đêm, người đi trong núi rất dễ bị lạc đường, đây cũng là lý do vì sao đám dân làng kia không sợ những cô vợ và đứa nhỏ bị mua về sẽ chạy vào núi.

Nhưng Dư Oánh Oánh đã vật lộn trong thời mạt thế suốt 10 năm, việc tìm đường trong môi trường tự nhiên đã trở thành bản năng của cô. Đến giữa buổi trưa ngày hôm sau, cô đã tới được đường lớn.

Với 2.000 nhân dân tệ mà mụ già chết tiệt dành dụm được, cô thẳng tay vẫy một chiếc xe bus chạy ngang qua đường và tới được huyện. Sau đó, Dư Oánh Oánh lại thuê một chiếc xe taxi, chạy về hướng Bắc Kinh.

Không biết tình hình hiện tại của mẹ cô thế nào rồi, việc báo án cũng đòi hỏi phải lập rất nhiều biên bản, cô không thể lãng phí một giây một phút nào.

Cho nên Dư Oánh Oánh quyết định trở về Bắc Kinh trước, sau đó mới báo án.

Trên đường đi, cô đã mượn di động của tài xế, gọi điện thoại cho người nhà của Hạ Ái Thông.

Cuộc gọi được kết nối rất nhanh, người nhận máy lại là một người trẻ tuổi: “Ai thế?”

Dư Oánh Oánh liếc mắt nhìn màn hình di động một cái, thấy số điện thoại không sai, liền hỏi ngược lại: “Đây có phải là điện thoại của ông nội Hạ Ái Thông không?”

Đối phương vừa nghe thấy câu ấy, giọng nói liền trở nên gấp gáp: “Tôi là chú của thằng bé, cô là ai, sao cô lại biết Hạ Ái Thông, cháu tôi đang ở đâu?”

Thấy câu trả lời của đối phương cũng hợp lý, Dư Oánh Oánh nói: “Cậu bé đã bị bắt cóc bán đi, hiện đang ở làng Ngô Ngao Tử, thuộc huyện Thanh, thành phố Thanh Vân, tỉnh X. Mọi người có thể đi báo cảnh sát trước.”

Đối phương lại hỏi: “Cô là ai? Làm sao cô biết được chuyện này?”

Dư Oánh Oánh không trả lời, trực tiếp ngắt máy.

Kiếp trước, sau khi được giải cứu, mọi người xung quanh đều biết cô bị bắt cóc và bán đi làm vợ cho một gã đàn ông biếи ŧɦái suốt 5 năm, còn phải chịu đủ mọi hình thức xâm hại tìиɧ ɖu͙©.

Ngoài mặt bọn họ tỏ ra thông cảm với cô, liên tục bảo cô đừng để chuyện này trong lòng, tất cả mọi người đều ủng hộ cô.

Nhưng thực tế thì sao?

Bọn họ đều cười nhạo cô, cho rằng cô đã bị xâm hại, nói không chừng trong quá trình ấy còn từng trải qua sự việc nào khác.

Thậm chí, bọn họ còn an ủi Dư Oánh Oánh, bảo cô đừng cảm thấy hổ thẹn vì những vết sẹo trên người, rằng chúng không phải là những thứ cô nên chịu đựng. Ấy vậy mà, chính những người này lại khuyến khích cô mặc váy ngắn, chụp ảnh những vết sẹo kia và chia sẻ cho người khác cùng xem.

Đương nhiên, cô em gái ngoài giá thú Đường Liễu Liễu cũng đóng góp không ít “công sức” vào việc này.

Việc cô mắc bệnh trầm cảm cũng nhờ công lao của đám người này.

Ở kiếp này, không phải cô sợ hãi, mà cô thấy phiền phức và không cần thiết.

Xe tiếp tục chạy. Nơi này không quá gần thủ đô, phải tới tận 10 giờ sáng, xe taxi mới dừng lại trước cổng tiểu khu của nhà cô.

Dư Oánh Oánh đưa 1.800 tệ cho tài xế, sau đó liền xách theo cây gậy mua được ở trạm dừng chân bước xuống xe, đi thẳng về hướng khu nhà của mình.

Bởi vì cô chỉ mới rời đi có 1 tháng, nên bảo vệ trong tiểu khu đều nhận ra cô. Mặc dù lúc này quần áo cô mặc có hơi bẩn, trong tay còn cầm theo một cây gậy, nhưng không một ai dám hỏi han gì, mà vội vàng chạy ra mở cửa cho cô.

Dư Oánh Oánh tiến thẳng về phía trước.

Nhà họ Dư giàu có như vậy, nên dĩ nhiên nhà ở của nhà họ Dư cũng không phải dạng vừa.

Đây là một khu biệt thự mật độ thấp nằm trong đường vành đai 2. Diện tích rất rộng, nhưng số hộ ở đây lại rất ít, bởi vậy, đi bộ ở đây cũng không dễ dàng gì.

Hồi còn là cô tiểu thư ngây thơ, Dư Oánh Oánh còn từng vì chuyện này mà bực bội.

Nhưng hiện tại, cô cảm thấy việc đi bộ này vô cùng nhẹ nhàng, chỉ mất 10 phút, Dư Oánh Oánh đã đứng trước cánh cửa lớn của căn nhà nằm giữa tiểu khu này.

Nếu mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường như trước khi cô bị bắt cóc, giờ này hẳn là mẹ cô đang chăm sóc hoa cỏ.

Nhưng bây giờ, bên ngoài không một bóng người.

Kiếp trước, sau khi Dư Oánh Oánh trở về, Dư Trung Nguy chỉ kể lại mơ hồ về chuyện của mẹ cô, vả lại, tất cả bảo mẫu quen thuộc trong nhà đều đã bị thay thế, nên cô căn bản không biết lúc này mẹ đang dưỡng bệnh ở trong nhà, hay đã bị nhốt lại.