Chương 39

Trong lúc Đường Nghệ Văn ngất đi, Đường Liễu Liễu lại khóc lóc kể lể. Thế là mới sáng sớm ngày hôm sau, khi Dư Oánh Oánh còn chưa tỉnh ngủ, Dư Trung Nguy đã mò mặt tới.

Dư Oánh Oánh cầm theo cây gậy và định ra ngoài, còn chưa ra đến cửa, đã nghe thấy giọng nói của mẹ, vì thế cô hơi khựng lại.

Đến khi cô bước ra khỏi phòng, đã thấy Dư Trung Nguy đang ngồi trên ghế sô pha, sau lưng ông ta còn có hai người nữa. Vừa nhìn là biết hai tên kia đều là loại khoẻ mạnh hung ác. Trong đó, còn có một tên cầm camera trong tay, rõ ràng là sợ Dư Oánh Oánh nổi giận phát uy.

Ông ta giơ một tập tài liệu lên, rồi ném tới trước mặt Hoa Noãn Dương: “Năm đó cô đến nhà chúng tôi, quần áo trên người đều rách rưới bẩn thỉu. Nhà chúng tôi đã cung phụng cô miếng cơm chỗ ngủ, cho cô đi học, để cô sống trong nhung lụa nhiều năm như vậy. Thế nên, chúng tôi chẳng có lỗi gì với cô cả.”

“Cô biết đấy, tôi căn bản không thích cô, cưới cô cũng là vì do bố tôi yêu cầu mà thôi. Tôi cũng biết, cô không hề hài lòng với tôi. Nếu đã như vậy, chẳng thà chúng ta chia tay trong vui vẻ đi.”

Ông ta đẩy tài liệu tới trước mặt Hoa Noãn Dương: “Mọi thứ trong nhà họ Dư đều do một tay bố dốc sức gây dựng nên. Trong mười mấy năm qua, ngoài việc sinh ra một đứa con gái, cô chẳng có chút cống hiến nào cả, vả lại, bố cũng cho cô đủ thứ rồi. Nhưng con người tôi ấy à, vẫn rất tốt bụng, tôi sẽ cho cô 5 bất động sản, 50 triệu nhân dân tệ, và tất cả những tài sản đứng dưới tên cô, cô đều có thể mang đi. Chúng ta ly hôn.”

E rằng chính bản thân Dư Trung Nguy cũng biết, tất cả chỗ này chỉ là muối bỏ bể so với khối tài sản của nhà họ Dư. Cho nên, ông ta còn đe dọa thêm một câu: “Đương nhiên cô cũng có thể không ly hôn, vậy thì cô đừng hòng lấy được một xu nào, còn hôn sự của Oánh Oánh ấy à, chậc chậc… Không biết sẽ thành dạng gì nữa đây.”

****

Giọng điệu của Dư Trung Nguy quả thực không giống giọng điệu của một người làm bố chút nào.

Dư Oánh Oánh đã biết rõ bản mặt của ông ta, chỉ có Hoa Noãn Dương phải ngạc nhiên. Tuy rằng mấy năm nay, Dư Trung Nguy ở bên cạnh bà cũng chẳng ra gì, nhưng bởi vì có ông nội ở bên cạnh, cho nên Dư Trung Nguy không dám thể hiện quá rõ ràng như thế này.

Lần trước bị đưa vào bệnh viện tâm thần là lần đầu tiên bà ấy được chứng kiến sự vô liêm sỉ của Dư Trung Nguy, và hôm nay là lần đầu tiên bà chứng kiến hành vi đê tiện của ông ta.

Điều đó cũng khiến bà càng quyết tâm phải tỉnh táo lại, mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho con gái mình.

Bà chỉ hỏi: “Anh muốn làm gì?”

Dư Oánh Oánh không nhịn được mà lắc đầu, mẹ cô vẫn quá mềm lòng, chỉ sợ không phải là đối thủ của Dư Trung Nguy.

Lúc này cô chỉ muốn mở toang cửa ra, rồi tống Dư Trung Nguy ra khỏi cửa.

Bất ngờ, cô nghe thấy Dư Trung Nguy nói: “Đứa con trai thứ hai nhà họ Trương vừa khéo đang đi xem mắt, tôi cảm thấy Oánh Oánh rất hợp với đứa trẻ đó.”

Nhà họ Trương kia đúng là rất giàu có, nhưng đứa con trai thứ hai nhà họ là Trương Bình, lại là một tên ăn chơi trác táng, từ lúc mười mấy tuổi hắn ta đã bắt đầu tán gái, hơn nữa danh tiếng của hắn ta còn cực kỳ vang dội. Hiện giờ nhân dân cả nước đều biết hắn ta đã từng có bao nhiêu bạn gái, đối với loại người như này, trừ khi gặp vấn đề gì đó, nếu không, không một ai trong giới thượng lưu muốn để ý tới.

Phần lớn họ đều lo lắng con gái mình mình sẽ không hạnh phúc. Chỉ có một số ít bị hấp dẫn bởi sự giàu có của nhà họ Trương, nhưng những người này cũng ngại không dám làm, sợ bị người ta chỉ thẳng vào mũi mà chửi!

Dư Trung Nguy vậy mà lại muốn giới thiệu cô cho tên kia?

Thật đúng là vừa độc ác vừa ngu xuẩn!

Dư Oánh Oánh lập tức nổi giận, chính lúc này, cô lại nghe thấy giọng nói của Hoa Noãn Dương: “Chuyện hôn sự của Oánh Oánh, không tới lượt anh quyết định.”

Bước chân của cô liền dừng lại.

Dư Trung Nguy sợ Dư Oánh Oánh, nhưng không sợ Hoa Noãn Dương, ông ta còn cười lạnh khıêυ khí©h: “Tôi là bố của nó, sao lại không thể quyết định được. Bây giờ cô có thể cho rằng nó lợi hại, nó không nghe lời. Nhưng cô ngẫm lại mà xem, nếu tôi đơn phương đính hôn thì sao.”