Chương 37

Kể từ khoảnh khắc cô dùng chân đạp tung cửa, Hoa Noãn Dương đã biết con gái mình có vấn đề, chỉ là bà không thể nào ngược được mọi chuyện lại phức tạp như thế.

Tuy rằng Dư Oánh Oánh kể rất nhẹ nhàng, nhưng bà biết, đứa nhỏ này đã chịu khổ tới nhường nào, con gái bị lừa bán đến nông thôn liệu có thể sống tốt được không? Dư Oánh Oánh lớn lên trong yêu thương phú quý, vai không thể gánh, tay không thể xách, thế mà bây giờ lại khoẻ mạnh dị thường như thế, phải chịu đựng bao nhiêu đau khổ mới có thể rèn luyện được ra chứ?

Huống chi, con gái bà lại hận Dư Trung Nguy và cả nhà Đường Nghệ Văn như vậy, chứng tỏ lũ khốn này đã làm không ít chuyện có lỗi với con gái bà.

Trái tim của Hoa Noãn Dương thắt lại.

Sau đó bà liền cảm thấy căm hận Dư Trung Nguy, và cả chính bản thân mình!

Bà hận chính mình, vì sao bà lại vô tích sự như thế, không thể bảo vệ tốt con gái của mình? Nếu như bà có thể độc lập, sớm rời khỏi Dư Trung Nguy, có phải con gái sẽ không phải chịu nhiều đau khổ như thế? Con gái còn nhỏ tuổi cũng chẳng phải vùng lên để bảo vệ mình?

Dư Oánh Oánh cảm nhận được cảm xúc của mẹ đang dao động, liền ôm chặt lấy bà: “Không sao đau mẹ, mọi việc đều đã qua rồi, mẹ vẫn còn trên đời này.”

Cô không hề hay biết, ánh mắt vốn luôn hiền dịu của Hoa Noãn Dương từ giờ phút này trở đi đã trở nên kiên định.

Khi hai người tách ra, Hoa Noãn Dương quyết đoán nói: “Chuyện của Du Trung Nguy và Đường Nghệ Văn, là mối thù của riêng mẹ và bọn họ. Con đừng xen vào.”

Dư Oánh Oánh đương nhiên không chịu: “Mẹ, mẹ có thể làm gì? Ông nội vẫn đang hôn mê.”

Sau khi mẹ cô bị sắp xếp gả cho Dư Trung Nguy, bà liền nhận ra Dư Trung Nguy không hề thích mình, bà cũng đã cắt đứt mọi ý định với Dư Trung Nguy. Tuy Hoa Noãn Dương là một người quật cường, nhưng từ nhỏ bà không được đi học, bản thân cũng chẳng có tài năng gì vượt trội, cho nên bà mới không ly hôn. Hằng ngày bà chỉ lo hiếu kính với bố chồng và chăm sóc con nhỏ.

Một người mẹ như vậy, nếu không có sự giúp đỡ của ông nội, làm sao có thể đấu với đám người kia?

Hoa Noãn Dương lại nói: “Nhưng con không thể xen vào chuyện này, dù gì con cũng là con gái ruột của ông ta, tuy rằng Dư Trung Nguy đã làm nhiều việc sai trái. Chỉ là, nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, người ngoài sẽ chỉ vào lưng con mà chửi con bất hiếu, con sẽ không thể gả cho bất cứ ai, tương lai sau này của con sẽ phải làm sao? Con vẫn nên tiếp tục học tập, đã hơn 1 tháng con chưa tới trường rồi.”

Dư Oánh Oánh lúc này mới sực nhớ ra, mình vẫn còn là một sinh viên năm 2.

Cô học ngành tài chính, mặc dù ở hiện tại cô mới chỉ mất tích hơn 1 tháng, nhưng trên thực tế đã hơn 15 năm cô chưa tới trường. Đến cả phòng ký túc xá của mình ở đâu cô còn quên sạch rồi, càng khỏi cần nhắc tới kiến thức bài vở gì cả.

Hơn nữa, cô không muốn học. Vì thế, cô nói với mẹ: “Mẹ, một mình mẹ không thể lo được chuyện này đâu.”

Trong lòng Hoa Noãn Dương cũng hiểu rõ, nhưng bà vẫn quả quyết: “Con cứ đi học đi, mẹ tự có cách của mẹ. Mẹ con vẫn chưa vô dụng tới mức đó đâu.”

Dư Oánh Oánh biết có khuyên nữa cũng chẳng ích gì.

Cô biết, mẹ muốn cô kết hôn sinh con và sống cuộc cuộc đời hạnh phúc như bao người bình thường, bà gọi đó là tương lai.

Tuy nhiên, đối với một người từng sống ở mạt thế như cô, chẳng có gì gọi là tương lai cả, chỉ có hiện tại.

Cô không có sức quan tâm được nhiều như vậy.

Trong kế hoạch cuộc đời cô chỉ có hai mục tiêu: báo thù và hiếu thảo với mẹ, và điều sau không đòi hỏi tới cái danh hiền lương thục đức.

Nhưng Dư Oánh Oánh cũng không có ý tranh luận với mẹ. Dù sao cả cuộc đời của mẹ cũng luôn sống dưới sự bảo vệ của ông nội, cuối cùng cũng có cơ hội để bà kiên cường hơn, cô không muốn ngăn cản bà.

Cho dù Dư Trung Nguy có tới để ly hôn với mẹ, cũng đã có cô ở đây.

Dư Oánh Oánh không tình nguyện mà “ừ” một tiếng, cô không phản đối, chỉ lặng lẽ trở về phòng.

Cuối cùng Hoa Noãn Dương cũng có thể thở hắt ra, sau đó bà lại siết chặt bàn tay thành nắm đấm. Dư Trung Nguy, ông có thể khiến tôi tổn thương, nhưng tuyệt đối không được đυ.ng tới con tôi!