Đôi mắt của Đường Nghệ Văn bỗng nhiên sáng lên.
Không ai biết, chờ tới khi mọi người rời đi hết, Dư Oánh Oánh mới nhảy từ trên xà nhà xuống. Cô nở nụ cười mỉa mai, tuỳ ý nhảy qua một khung cửa sổ, thong thả trở về nhà.
****
Dư Oánh Oánh bước ra khỏi phòng triển lãm, cô đi thẳng tới bệnh viện thăm ông nội, khi cô về đến là đã là buổi chiều, khi này Hoa Noãn Dương cũng đã tỉnh.
Năm xưa sau khi bố của Hoa Noãn Dương qua đời, bà đã trải qua một khoảng thời gian rất khó khăn tại quê nhà. Năm 15 tuổi, bà được ông cụ Dư đón về nhà họ Dư, khi ấy bà mới chỉ cao chưa tới 1m50, nặng 70 cân (35kg).
Chỉ là mấy năm gần đây điều kiện sống tốt hơn, nên sức khỏe của bà mới dần hồi phục.
Nhưng lần này, tất cả đã hoàn toàn sụp đổ.
Đã 3-4 ngày kể từ khi bà trở về nhà cùng Dư Oánh Oánh, nhưng phần lớn thời gian bà đều ngủ mê man, hôm nay là ngày đầu tiên bà tỉnh táo như vậy.
Nhìn thấy con gái trở về, Hoa Noãn Dương liền hỏi: “Con đi đâu thế?”
Dư Oánh Oánh không muốn khiến mẹ lo lắng, bèn gạt bà: “Con đi dạo xung quanh thôi.”
Cô không ngờ được, Hoa Noãn Dương lại hỏi vặn mình: “Chuyện tại triển lãm của Đường Nghệ Văn, là do con làm đúng không.”
Dư Oánh Oánh không khỏi sửng sốt, Hoa Noãn Dương chỉ nhẹ nhàng đưa điện thoại ra: “Náo loạn ồn ào tới như vậy rồi. Mà cái chuyện thả ảnh từ trên cao xuống cũng chỉ có con mới làm được thôi.”
Dư Oánh Oánh nhìn lướt qua. Tiền đúng là thứ tốt, Ngô phu nhân trả 5.000 tệ cho mỗi bài đăng, chỉ trong nháy mắt, đã có ước chừng hơn ngàn bài đăng trên mạng xã hội. Một buổi triển lãm vốn chẳng có mấy người chú ý nơi, nay lại được không ít người quan tâm và chia sẻ, chủ yếu là vì nó liên quan tới chuyện nɠɵạı ŧìиɧ của gia tộc lớn, rất nhiều người đang thảo luận rôm rả.
Tiếp theo đó, các tài khoản truyền thông của các phương tiện truyền thông lớn cũng bắt đầu đăng tải chuyện này. Thế là càng ngày càng có nhiều người nhìn thấy. Ngay khi Dư Oánh Oánh vừa nhảy từ trên xà nhà xuống, sự việc này đã nhảy thẳng lên hot search.
Dư Oánh Oánh không muốn chống chế, thẳng thắn thừa nhận: “Là con làm.”
Hoa Noãn Dương im lặng nhìn cô một hồi lâu, sau đó lại dặn dò dì Trương: “Dì Trương, tôi muốn ăn bắp, chị đi mua giúp tôi vài trái, nhớ mua bắp nếp nhé.”
Cửa vừa đóng lại, cuối cùng Hoa Noãn Dương đành thở dài, bà xoa đầu con: “Oánh Oánh à, mấy ngày nay sức khoẻ của mẹ không tốt, nhưng mẹ vẫn để ý tới con, con lạ lắm, có phải con có gì gạt mẹ không.”
Chỉ một câu “lạ lắm” đã khiến Dư Oánh Oánh không kìm được lòng, suýt nữa bật khóc.
Chỉ có mẹ mới có thể quan sát con gái mình cẩn thận như thế, chỉ có mẹ mới chú ý tới những điều bất ổn của con gái mình.
Kiếp trước khi trở về, cả thể xác lẫn tinh thần của cô đều chi chít những vết thương. Cô ước gì được mẹ ôm vào lòng an ủi, nhưng mẹ đã đi rồi, hoặc có lẽ vì cô mà bà mới phải chết. Khi ấy, cô đã nghĩ tới chuyện tự tử.
Sau hơn 10 năm, cuối cùng cũng lại có người quan tâm đến cô.
Nhìn thấy Dư Oánh Oánh rơi lệ, Hoa Noãn Dương liền lo lắng. Con gái mất tích hơn 1 tháng, lúc trở về sức mạnh đột nhiên tăng vọt, còn hạ tử thủ với Dư Trung Nguy, nhất định là vì con bé đã trải qua chuyện gì đó rất khủng khϊếp.
Bà vội vàng dang cánh tay ra: “Nào, để mẹ ôm một cái.”
Dư Oánh Oánh nhào tới, nước mắt của cô gần như đã làm ướt đầu vai áo của Hoa Noãn Dương, khiến lòng bà càng trùng xuống. Phải mất mấy phút sau, khi cảm nhận tâm trạng của con gái đã ổn định hơn, bà mới cất tiếng hỏi: “Rốt cuộc 1 tháng qua đã xảy ra chuyện gì?”
Dư Oánh Oánh thật ra chưa từng hé răng kể gì, bởi vì mấy ngày nay, phần lớn thời gian Hoa Noãn Dương đều ngủ mê man, vả lại cô cũng lo cho sức khỏe của bà. Hiện giờ mẹ đã chủ động mở miệng hỏi, hiển nhiên là thời cơ tốt nhất.
Dư Oánh Oánh liền kể lại những chuyện đã xảy ra ở kiếp trước, bao gồm cả chuyện Đường Nghệ Văn là tiểu tam, hai anh em Đường Liễu Liễu là con riêng của bố, cùng với việc mình bị bắt cóc và bán đi cũng có liên quan tới mấy người này. Ngoài ra còn có chuyện cô xuyên qua mạt thế rồi lại trở về đây. Cô chỉ lược bỏ qua đoạn mình bị hai mẹ con Ngô Tam Mộc ngược đãi.