“À đúng rồi.” Ngô phu nhân quay lại nói với cánh truyền thông: “Mọi người cũng thế nhé, đưa tin cho hay, tôi sẽ quảng cáo giúp các anh.”
Một câu “Dư Trung Nguy có thể trả bao nhiêu tiền cho “bà vợ” như cô, đã khiến Đường Nghệ Văn hoàn toàn mất hết tự tin.
Bà ta không để so tiền tài với những người này, huống chi bà ta cũng không thể chơi nổi.
Huống chi các vị phu nhân kia còn quay sang nói với Trần tổng: “Trần tổng à, có phải anh cảm thấy, tiền quyên góp hàng năm của chúng tôi không quan trọng bằng một buổi triển lãm của một ả nhân tình hay không?”
Trần tổng là một kẻ vô cùng khôn khéo. Dư Trung Nguy rất quan trọng, điều này không sai, nhưng nếu so tên bất tài vô dụng kia với những vị phu nhân này, vậy ông ta lại chẳng đáng một đồng.
Trần tổng lập tức đáp lại: “Chủ yếu là vì tôi tiếc cho công sức mà những họa sĩ đã bỏ ra vì buổi triển lãm này ấy mà.”
Đỗ phu nhân lập tức chen lời: “Vừa khéo hai ngày nữa tôi có một buổi đấu giá từ thiện, anh cũng tới đi.”
Đây chính là đường lui rồi, Trần tổng lập tức cười nói: “Được, được, được ạ.” Sau đó ông ta quả thật không quan tâm tới cánh truyền thông và họa sĩ nữa.
Gần như lập tức, phòng đấu giá lại trở về dáng vẻ hỗn loạn ban đầu. Vốn dĩ có người muốn dùng ảnh chụp đổi lấy 3.000 tệ. Nhưng lúc này mọi người đều bắt đầu đăng ảnh lên Weibo. Suy cho cùng họ chỉ là những người bình thường tới xem tranh, nay vừa được hóng chuyện lại kiếm được tiền, còn có thể phê bình tiểu tam, ai lại không muốn.
Đám họa sĩ càng không muốn giao du với Đường Nghệ Văn, họ lập tức lấy tranh của mình đi.
Về phần các phóng viên, bọn họ đã bắt đầu mạnh dạn hơn, liên tục quay chụp lại cảnh tượng hỗn loạn lần này. Các đài truyền hình và báo chí chính thống chắc chắn không thể đăng loại tin tức này lên được, nhưng điều đó không quan trọng.
Hiện giờ mấy tài khoản truyền thông kiểu mới như bọn họ càng nổi tiếng hơn, mà đây cũng là đề tài mọi người yêu thích nhất, đăng lên một chút cũng chẳng có hại gì.
Vì thế, Đường Nghệ Văn trơ mắt nhìn mấy vị phu nhân kia chỉ dùng đôi ba câu đã chặt đứt mọi nỗ lực trong vòng 19 năm của bà ta.
Sau đó, mấy vị phu nhân kia chỉ ném lại một biểu cảm khinh thường rồi nghênh ngang rời đi.
Khi mọi chuyện kết thúc, toàn bộ phòng triển lãm đã trở nên hỗn loạn.
Các bức tranh đã bị tháo dỡ và được các họa sĩ mang đi.
Sàn nhà ngổn ngang những bức ảnh bị vứt bỏ. Đăng trực tuyến không cần ảnh gốc, nên nhiều người đã vứt chúng đi sau khi nhận được tiền. Đương nhiên, vẫn có mấy phóng viên đem ảnh về làm chứng cứ.
Những bức ảnh đó đã được Đường Nghệ Văn lựa chọn kỹ lưỡng, nay tất cả đều bị giẫm đạp, để lại dấu chân khắp nơi. Thoạt trông vô cùng khó coi, cũng rất xui xẻo.
Đường Nghệ Văn cúi xuống nhặt một tấm ảnh lên, còn dùng tay cẩn thận lau vết bẩn trên ảnh đi.
Một vài nhân viên và bảo vệ còn lại trong phòng triển lãm không dám tới gần chọc bà ta, tất cả đều cố trốn tránh thật xa.
Một lúc sau, Đường Nghệ Văn mới buông lỏng tay, những tấm ảnh bà ta nhặt được lại rơi vãi khắp sàn nhà. Cả người bà ta cứ thế đổ xuống đất ngất xỉu.
Dư Trung Nguy vội vàng chạy đến, thấy Đường Nghệ Văn bất tỉnh nhân sự, ông ta không khỏi đau lòng. Cẩn thận ôm Đường Nghệ Văn vào lòng, ông ta lên tiếng chất vấn trợ lý của Đường Nghệ Văn: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Trợ lý nào dám giấu giếm, liền kể lại toàn bộ sự việc và những lời nói của các vị phu nhân cho ông ta nghe.
Sắc mặt của Dư Trung Nguy trở nên khó coi, phải hít thở mấy lần mới nói thành tiếng được: “Đưa video ghi hình tới, tôi muốn xem ai dám viết bài, cũng muốn hỏi thử một chút, sao chúng dám làm như thế?”
Đang nói, Đường Nghệ Văn vừa khéo cũng tỉnh lại, bà ta vội vàng can ngăn: “Anh đừng làm loạn nữa, thân phận của em vốn dĩ không thể phơi bày ra ánh sáng, người ta chán ghét em cũng là lẽ thường tình mà thôi. Anh đừng khiến chuyện trở nên tệ hơn.”
Dư Trung Nguy lại nổi điên: “Sao lại nói là gây thêm phiền? Dựa vào đâu mà bọn họ có thể đối xử với em như vậy, còn không phải chỉ là một tờ giấy chứng nhận kết hôn thôi sao? Mấy ngày nữa anh và em sẽ đi lấy giấy chứng nhận, đến lúc đó em cũng danh chính ngôn thuận trở thành Dư phu nhân, để anh xem, còn ai dám chê cười em!”