Không phải Dư Trung Nguy thích đưa vợ ra ngoài, mà là khi có người mù quáng theo đuổi ông ta, chính Dư Tân Thành đã phải lên tiếng trong một cuộc phỏng vấn: “Con dâu tôi là con gái của ân nhân của tôi. Bố con bé là Hoa Vi Dân, là chiến hữu của tôi. Nếu ông ấy không chắn trước mặt tôi, tôi đã chết từ lâu rồi. Trong mắt tôi, con dâu cũng quan trọng như con trai vậy.”
Chỉ với một câu nói đó, từ đó về sau, chẳng mấy ai nhắm vào Dư Trung Nguy nữa.
Vậy ra người phụ nữ tốt bụng và độc lập này lại nɠɵạı ŧìиɧ với Dư Trung Nguy kẻ cưới con gái của ân nhân sao?
Mẹ kiếp, đây là kiểu phụ nữ độc lập gì vậy? Đây là kiểu báo ơn quái quỷ gì? Gần như tất cả mọi người đều cảm thấy tò mò: “Có phải thật không thế? Mau truyền tấm ảnh kia sang bên này đi.”
Không ít kênh truyền thông đã đưa máy ảnh tới gần, làm sao họ có thể bỏ lỡ một sự kiện lớn như vậy được?
Đường Nghệ Văn đâu thể nào ngờ được, mọi chuyện sẽ bị bại lộ như vậy, từ khi tiếng hô kinh ngạc đầu tiên vang lên, bà ta đã ra hiệu cho bảo vệ.
Lúc này, bảo vệ vội vàng chạy tới, vươn tay ra giật lấy bức ảnh kia.
Ban đầu, mọi người chỉ có tâm lý đến xem cho vui, nhưng giờ thì họ đã nổi cơn tam bành: “Các người làm gì vậy? Giật đồ đấy à? Cái thứ lang chạ, lại còn muốn huỷ diệt chứng cứ à.”
“Các phóng viên, chụp ảnh đi! Dư Trung Nguy nɠɵạı ŧìиɧ, lại còn muốn cướp đồ kìa!”
Bảo vệ tỏ ra rất vô lại: “Ảnh chụp gì, nɠɵạı ŧìиɧ gì, hành vi của các người là cố ý quấy rối đấy, đi ra ngoài, đi ra ngoài hết đi.” Vừa nói, bảo vệ vừa đẩy vài người ra khỏi phòng đấu giá.
Chính vào lúc này, có người đột nhiên kêu lên: “ Nhìn kìa.”
Tất cả mọi người đều ngẩng đầu lên, sau đó phát hiện, một lượng lớn ảnh chụp, ước chừng phải có hơn ngàn tấm, rơi từ trên cao xuống như tuyết, phủ kín gần như mọi ngóc ngách của phòng đấu giá.
Không cần phải tìm, cũng chẳng cần phải cướp giật, ai cũng có được một tấm ảnh để ngắm.
Thậm chí, trước mặt Đường Nghệ Văn còn có mấy tấm ảnh bay xuống.
Có cả ảnh du lịch của bà ta và Dư Trung Nguy lúc mới quen, ảnh hôn nhau, và còn rất nhiều, rất nhiều nữa!
Chẳng phải đây là những bức ảnh bà ta cất giữ trong phòng ngủ sao? Đây đều là những bức ảnh được chọn lọc kỹ lưỡng để kỷ niệm 19 năm bên Du Trung Ngụy. Nhưng giờ, mỗi bức ảnh đều chứng minh bà ta không phải là một người phụ nữ độc lập, mà là một ả nhân tình. Và tất cả chúng, khi được gộp lại với nhau, đều chứng minh bà ta đã làm nhân tình suốt 19 năm.
Đường Liễu Liễu nói là tất cả ảnh đều đã bị Dư Oánh Oánh đốt rồi kia mà, sao giờ chúng lại xuất hiện ở nơi này?
Phía sau đều là những tiếng bàn tán, chỉ trích xôn xao, người ta nói Đường Nghệ Văn là tiểu tam, là loại phụ nữ không biết xấu hổ, càng nói càng khó nghe.
Bà ta không dám quay đầu lại đối mặt với tất cả những điều này, bà ta chỉ biết, danh tiếng của bà ta đã mất hết rồi, sự nghiệp của bà ta cũng theo đó mà trôi đi rồi. Cả người bà ta đều run lên.
Run rẩy!
****
Phản ứng đầu tiên của Đường Nghệ Văn là luống cuống.
Chỉ trong chốc lát, mọi thứ đã trở nên hỗn loạn.
Rất nhiều người đều nhìn ảnh chụp mà tìm kiếm tin tức, đưa ra bình luận: “Tấm này nhìn bà ta còn rất trẻ, lẽ nào hai người này đã ở bên nhau từ sớm như vậy à. Bà ta đứng là không biết xấu hổ, còn tự nhận mình là người phụ nữ độc lập nữa chứ, rõ ràng là loại người dựa vào đàn ông mới đi được tới hiện tại mà.”
“Tiểu tam thì vẫn là tiểu tam thôi, thời buổi này có nhiều người muốn đi đường tắt thật đấy. Mà tên Dư Trung Nguy kia cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, người vợ kia chính là con gái của ân nhân nhà ông ta đấy, thế mà lại đi nuôi một ả tình nhân như vậy, ông ta không sợ báo ứng à.”
Về phần các phóng viên, lúc này họ đang bận rộn thu thập ảnh chụp từ khắp nơi, có người còn quay lại toàn bộ cảnh hỗn loạn trong đại sảnh.
Những vị khách quý mà Đường Nghệ Văn đã vất vả mời tới đều đồng loạt đứng dậy, vẻ mặt đầy thất vọng. Một họa sĩ thậm chí còn hét lên: “Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Tôi không tham gia triển lãm nữa. Tôi muốn lấy lại tác phẩm của mình.”