Đường Nghệ Văn chỉ cười nhẹ: “Cũng khá tốt, thường xuyên dự tiệc cùng nhau, chúng tôi đều là chị em tốt.”
Quay về phía Đỗ Trương, cô ấy đã sớm biết được Dư Oánh Oánh có sự sắp xếp từ trước. Chỉ là bên này cô ấy đã diễn xong rồi, vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng của Dư Oánh Oánh đâu, Đỗ Trương không kìm được nhìn quanh một lượt.
Nguyễn Minh Nguyệt hỏi cô ấy: “Tìm ai thế?”
Đỗ Trương liền đáp: “Con chờ Oánh Oánh. Không biết cậu ấy có sắp xếp gì?”
Nguyễn Minh Nguyệt bật cười: “Sao Oánh Oánh có thể tới nơi này? Dù sao mẹ thổi phồng bà ta là người phụ nữ độc lập, bà ta cũng dám nhận, đến lúc đó chỉ cần phơi cái danh tiểu tam của bà ta ra ngoài ánh sáng là được. Oánh Oánh tự tới đây làm gì? Chẳng lẽ để giáp mặt chỉ trích à? Làm thế không hay, còn khiến thanh danh của con bé xấu đi.”
Đỗ Trương cứ cảm thấy chuyện này không thể đơn giản như vậy, nhưng bản thân cô ấy lại chẳng nghĩ ra được chiêu nào tốt hơn, chỉ đành ậm ừ một tiếng.
Chính vào lúc này, cô ấy chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc lướt qua lối vào phòng đấu giá.
Là Oánh Oánh đúng không!
Thế nhưng chưa kịp chờ cô ấy phản ứng lại, đối phương đã biến mất.
Đỗ Trương cũng không tiện lên tiếng, chỉ đành hướng ánh mắt tò mò về phía phòng đấu giá kia.
Cũng may, loại triển lãm tranh kiểu này cuối cùng vẫn kết thúc bằng một màn đấu giá. Nên đúng vào 10 giờ, phần đấu giá sẽ bắt đầu. Mọi người nhanh chóng kéo vào trong phòng đấu giá.
Bởi vì có Nguyễn Minh Nguyệt tuyên truyền, cộng thêm màn phát biểu cảm động vừa rồi của Đường Nghệ Văn, và để đảm bảo tính công khai, tất cả mọi người đều có thể thăm quan phần đấu giá.
Cho nên, phòng đấu giá vốn đã không lớn nay gần như chật ních, tất cả mọi người đều chen chúc vào xem.
Sau tràng pháo mừng ngắn ngủi, Đường Nghệ Văn mặc một bộ sườn xám bằng tơ tằm, cả người toát ra dáng vẻ xinh đẹp dịu dàng, từ từ hướng về phía mọi người, nói: “Chào mừng mọi người tới đây. Trước tiên, tôi xin cảm ơn hội Chữ thập xanh, nếu không có sự hỗ trợ của họ, buổi triển lãm này đã không thể diễn ra thuận lợi như vậy.”
“Tôi cũng xin gửi lời cảm ơn tới tất cả các vị hoạ sĩ, khi vừa nghe nói đây là hoạt động tuyên truyền chống nạn buôn người, họ đã không hề chối từ. Tất cả họ đều dành thời gian trong lịch trình bận rộn của mình để sáng tác ra những tác phẩm trong buổi triển lãm hôm nay. Không có các bạn, sẽ không có “Run rẩy”, sẽ…”
Đúng vào lúc này, từ trên trần nhà, đột nhiên có một tờ giấy bay xuống.
Tờ giấy bay xuống một vị trí trong góc phòng đấu giá, bên dưới là đám đông đang vây xem.
Tờ giấy kia lảo đảo một chút, rồi chậm rãi rơi xuống, thu hút sự chú ý của mọi người.
Lời phát biểu của Đường Nghệ Văn bị ngắt, lúc này, bà ta vô thức giương mắt nhìn lên trần nhà theo bản năng. Phòng trưng bày này được trang trí theo phong cách công nghiệp, trần nhà cao 4 mét, bên trên toàn là xà nhà và cột trụ, bố cục này khiến bất cứ ai cũng không thể trèo lên đó. Bà ta lại nhìn lướt qua tờ giấy kia, thầm nghĩ chắc là nó bị gió thổi tới.
Vì thế, bà ta liền nói một câu: “Làm phiền nhân viên xử lý một chút, thật ngại quá, cẩn thận mấy vẫn có sai sót,…”
Lời còn chưa dứt, tờ giấy kia đã rơi xuống giữa đám đông.
Giọng của Đường Nghệ Văn lập tức bị át đi, có người ngạc nhiên hô lên: “Là một bức ảnh.”
Ảnh?
Sao lại có một bức ảnh được.
Chỉ là mọi người không quá để tâm tới nó, một bức ảnh thì có gì thú vị chứ.
Nhưng ngay sau đó, câu nói thứ hai đã lại thu hút sự chú ý của mọi người: “Đây là ảnh chụp Đường Nghệ Văn, sao lại đang hôn một người đàn ông thế này!”
Lập tức, lòng hiếu kỳ của mọi người đều nổi lên. Mới vừa rồi Đường Nghệ Văn còn nói, bà ta là một người phụ nữ độc thân, làm sao lại có ảnh chụp đang hôn người khác được?
Lập tức, những người xung quanh đều nhìn sang phía này.
Ở đây đương nhiên cũng có người quan tâm tới kinh tế, huống chi, Dư Trung Nguy đã nổi danh tứ phương là đứa con vô dụng của tập đoàn tài chính Dư thị, danh tiếng của ông ta đã vang khắp mọi tầng lớp, chẳng mấy chốc đã có người nhận ra: “Đây không phải là Dư Trung Nguy sao?”
Chỉ một câu nói, phòng đấu giá lập tức sôi trào.
Đây chính là một tin tức lớn!
Dư Trung Nguy đã có vợ con, hễ ai chú ý tới thương trường một chút thì đều biết chuyện này.