Chương 30

Kỳ thật, trong thời buổi này, làm giám tuyển cũng chỉ là một nghề nhỏ bé, muốn gầy dựng danh tiếng nhờ cái nghề này quả thực rất khó. Bà ta lại tìm được lối tắt hợp tác với các tổ chức từ thiện, đồng thời mượn danh nghĩa từ thiện và vị thế là một hoạ sĩ nổi tiếng để mời gọi các hãng truyền thông, cuối cùng gặt hái được cả danh vọng lẫn tiền bạc, tài sản cũng theo đó mà ngày một gia tăng.

Bởi vậy, buổi triển lãm hôm nay vô cùng đông vui, nào là người phụ trách hội Chữ thập xanh, các hoạ sĩ tham gia, bạn bè và cả cánh truyền thông máu mặt tại thủ đô.

Có nhìn thấy vẻ mặt suy tư của mọi người khi nghe Nguyễn Minh Nguyệt buông một câu bông đùa như vậy không?

Cho nên, bà ta chỉ mỉm cười, không hề phản bác, ngược lại còn đưa đẩy: “Đỗ phu nhân khen như thế khiến tôi hơi ngại đấy.”

Nguyễn Minh Nguyệt lại cười nói: “Cô xứng đáng được khen ngợi như vậy. Đúng rồi, tôi cũng làm từ thiện, vô cùng chú ý tới vấn đề buôn người này, nhưng vẫn luôn không tìm được cách nào hay để kết nối với chủ đề này. Làm sao cô nghĩ ra được ý tưởng về một buổi triển lãm như thế này? Còn nữa, sao lại đặt tên là “Run rẩy”?”

Kỳ thật, câu hỏi này có chút giống với câu hỏi phỏng vấn.

Lập tức, không ít máy quay đều hướng về phía Đường Nghệ Văn.

Vấn đề này, Đường Nghệ Văn đã có sự chuẩn bị từ trước, chỉ là bà ta để giành tới lúc khai mạc mới dùng tới. Thế nhưng, lúc này có sự đưa đẩy của Nguyễn Minh Nguyệt cùng những vị phu nhân khác, bà ta cũng chẳng thèm để ý tới việc tiết lộ sớm hơn dự kiến.

Bà ta lập tức giải thích: “Là thế này. Nửa năm trước tôi đã gặp được vài vị phụ huynh có con bị bắt cóc, họ biết tôi thường xuyên làm từ thiện, cho nên họ đã tới gặp tôi, muốn thông qua sức ảnh hưởng của tôi để tìm được con mình.”

“Đối với nạn buôn người này, kỳ thật tôi vẫn luôn chú ý tới. Tôi nghĩ, luôn có rất nhiều người phẫn nộ vì vấn nạn này. Tuy nhiên, nếu chỉ đọc trên mạng hoặc xem qua phim ảnh, sẽ hoàn toàn khác khi được gặp mặt trực tiếp và nói chuyện với những bậc bố mẹ đáng thương đó.”

“Chúng tôi cùng ngồi trong quán cà phê nhỏ ấy, lắng nghe câu chuyện, từ khi đứa nhỏ bắt đầu mất tích, cho tới hành trình tìm con của những bậc bố mẹ tội nghiệp kia, tới khoảnh khắc tuyệt vọng, khi cuối cùng họ cũng buộc phải tự thừa nhận mình đã mất con thật rồi. Và rồi tới cách họ hạ quyết tâm, từ bỏ công việc và cuộc sống hằng ngày, dốc toàn bộ sức lực cho cuộc tìm kiếm con của mình.”

“Những cuộc cãi vã, nỗi tuyệt vọng, những giọt nước mắt, cơn thịnh nộ của bọn họ,… Dù là sau đó rất lâu, tôi vẫn không thể nào quên đi được. Trong đầu tôi cứ nghĩ mãi về câu nói của bố Thước Thước “không có con, tôi sống còn có ý nghĩa gì”.”

“Rồi tôi lại nghĩ, mình có thể làm gì để giúp họ đây? Vậy nên, sự hợp tác và buổi triển lãm lần này đã ra đời. Tất cả các bức tranh trong triển lãm này sẽ sớm được bán đấu giá, và toàn bộ số tiền quyên góp được sẽ được dùng để tìm kiếm trẻ em mất tích.”

“Tôi biết điều này thật nhỏ bé, không đáng kể, nhưng tôi vẫn muốn đóng góp một phần sức lực của mình, bởi vì tôi cũng là một người mẹ. Hai chữ “Run rẩy” đã thể hiện cảm xúc của tôi sau khi được lắng nghe những câu chuyện có thật ấy.”

Lời này hiển nhiên đã khiến mọi người cảm động.

Buôn người luôn là một chủ đề khiến người ta vừa phẫn nộ lại vừa đau lòng, cho dù là người có liên quan hay chỉ là khách tới thăm quan triển lãm, hầu như ai cũng phải chú ý tới vấn đề này.

Đường Nghệ Văn vừa phát biểu xong, mọi người đều lập tức bị cảm xúc của bà ta lây nhiễm.

Mọi người đều gần như không tự chủ được, thậm chí còn có người bắt đầu vỗ tay. Và vì chuyện này diễn ra bên ngoài phòng triển lãm, lại gây ra động tĩnh lớn, nên đã thu hút được sự chú ý của không ít người đi ngang qua.

Phòng triển lãm chật kín người.

Đây là buổi triển lãm nghệ thuật thành công nhất mà Đường Nghệ Văn từng tổ chức. Trong lòng bà ta vô cùng kích động, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ bình tĩnh. Bà ta dẫn theo Nguyễn Minh Nguyệt và nhóm các vị phu nhân đi quanh phòng triển lãm, vừa đi, bà ta vừa giảng giải về những tác phẩm hội hoạ mà mình cảm thấy hứng thú.

Chờ đến khi Nguyễn Minh Nguyệt và các vị phu nhân khác tự rời đi thăm quan riêng, giám đốc Trần người phụ trách của hội Chữ thập xanh liền bước tới khen ngợi Đường Nghệ Văn không ngớt lời: “Không ngờ cô có mối quan hệ thân thiết với Đỗ phu nhân như thế. Lần tuyên truyền này quả thật rất hiệu quả.”