Hầu như tất cả phụ nữ ở đây đều bị mua về.
Thế nhưng đến khi họ có thể chấp nhận hết thảy mọi thứ ở nơi này, có con trai và con trai của họ cũng tới lúc cần có vợ, những người phụ nữ này lại quên đi nỗi đau của bản thân, bắt đầu mua bán phụ nữ.
Nếu có người phụ nữ nào muốn bỏ trốn, thứ người đó cần phải đối mặt không chỉ là một gia đình, mà là toàn bộ ngôi làng có ước chừng hơn 200 người này.
Ở thời mạt thế, Dư Oánh Oánh quả thực rất mạnh, cô có thể dựa vào sức của một người mà chiến đấu với cả trăm con zombie cũng chẳng có vấn đề gì, nhưng điều đó không có nghĩa là cô cần phải lãng phí thời gian và sức lực ở nơi quỷ quái này. Cô không thể xác định mẹ mình nhảy hồ tự tử vào lúc này, cho nên, càng trở về nhà sớm thì càng tốt.
Còn về nơi này, cô sẽ báo cảnh sát.
Bởi vì từng sống ở đây 5 năm, cho nên hành trình bỏ trốn của cô rất thuận lợi, chỉ là khi chạy tới cổng làng, cô đột nhiên cảm nhận được tiếng hít thở vang lên từ sau những tán cây. Dư Oánh Oánh lạnh lùng lên tiếng: “Ai?”
“Là em!” Một giọng nói trẻ con đáp lại, giọng nói này rất nhỏ: “Chị ơi, em còn nhỏ, chị đừng đánh em.”
Lời này vừa dứt, cô liền nhìn thấy một đứa bé trai khoảng 7-8 tuổi từ từ chui từ trong bụi cây ra.
Dư Oánh Oánh nhớ ra đứa bé này, ở đây nó tên là Nhị Đản, là con trai của nhà Ngô Nhị Trụ ở đầu làng, đứa bé này cũng bị người ta mua về. Nhà Ngô Nhị Trụ sinh liên tiếp sáu đứa con gái, không có nổi một đứa con trai nào, thế là vào 4 năm trước, Ngô Nhị Trụ đã bỏ ra 5.000 tệ để mua đứa bé trai này.
Cô có thể nhìn ra, tuy rằng Nhị Đản rất sợ hãi nhưng không hề rụt rè, giọng nó run run, nhưng lời nói lại rất rõ ràng: “Em tới đưa đồ cho nhà thím Tống thì nhìn thấy chị, em chưa nói với ai cả. Chị ơi, chị dẫn em đi theo với”.
Đường núi hiểm trở, Dư Oánh Oánh căn bản không muốn dẫn ai đi theo cùng, dù sao thì sau vài ngày nữa cảnh sát sẽ tới đây thôi.
Cô ném một hòn đá ra ngoài, hòn đá nọ đập mạnh vào tường, tạo thành một tiếng “bụp” trầm đυ.c. Dư Oánh Oánh lạnh giọng uy hϊếp đứa bé: “Đi mau, tôi không dẫn cậu đi theo đâu. Đừng nói chuyện này ra ngoài, nếu không tôi đánh chết cậu!”
Dứt lời, cô liền đi thẳng về phía trước, nhưng Nhị Đản lại không chịu bỏ cuộc, nó vội vàng chạy sau cô, dùng giọng phổ thông nói nhỏ với cô: “Chị ơi, vậy chị gọi điện cho ông nội em giúp em có được không? Bố mẹ em mất sớm, ông nội chỉ có một mình em là cháu trai mà thôi, ông không tìm thấy em nhất định sẽ rất lo lắng, em cũng chẳng biết ông nội có còn trên đời nữa không?”
Nói tới đây, thằng bé liền bật khóc.
Khuôn mặt nhỏ của thằng bé nhăn nhúm lại, trông cực kỳ đáng thương.
Dư Oánh Oánh liền nghĩ đến mẹ mình, đến lúc chết bà ấy cũng chẳng thể gặp lại cô dù chỉ một lần, trong lòng cô ít nhiều cũng có chút đồng cảm với thằng bé này, vì thế, cô liền vươn tay ra: “Đưa đây!”
Nhị Đản lập tức vui mừng, nó vội vàng đưa một mảnh vải cho Dư Oánh Oánh, bên trên có ghi một dãy số điện thoại và một cái tên: Hạ Ái Thông.
Thằng bé nói: “Em tên là Hạ Ái Thông.”
Hiển nhiên thằng bé này đã có sự chuẩn bị từ lâu rồi.
Dư Oánh Oánh không trả lời, cô chỉ đi nhanh về phía trước.
Hạ Ái Thông nhìn theo bóng dáng của cô, lẩm bẩm một câu: “Hung dữ thật đấy, nhưng là người tốt.”
Sau đó, nó lén lút nhìn quanh một hồi, rồi ba chân bốn cẳng chạy về “nhà”.
Ngô Nhị Trụ đang ăn cơm, nhìn thấy Nhị Đản chạy về liền gọi lớn: “Con trai à, lại đây uống rượu với bố nào.”
Hạ Ái Thông im lặng bước tới và ngồi cạnh “bố” mình. Một tiếng “bốp” vang lên, vò rượu đặt ngay trước mặt thằng bé, Ngô Nhị Trụ say khướt vỗ lên đầu nhỏ của nó: “Con trai à, xem bố đối xử với con tốt thế nào, sau này con nhất định phải hiếu thảo với bố đấy! Nào, uống mau! Đây là thứ tốt!”
Hạ Ái Thông trầm mặc cầm vò rượu lên, uống một hơi.
Thứ rượu này bỏng rát tựa như thuốc độc, thiêu đốt từ miệng tới thẳng dạ dày, thằng bé đau tới nỗi lông mày giật giật. Ngô Nhị Trụ lại bật cười ha hả.
Trong lòng thằng bé chợt xuất hiện một suy nghĩ: Tốt cái quái gì chứ.
Chẳng mấy chốc Dư Oánh Oánh đã rời khỏi ngôi làng kia, tiến vào trong núi lớn.