Hạ Tinh Lâu lập tức nhìn sang phía Hạ Ái Thông, bắt gặp thằng bé nháy mắt với mình.
Anh liền bước về phía cháu trai nhỏ, Hạ Ái Thông ghé sát vào trong lòng anh, nhỏ giọng nói với anh: “Chú nhỏ, có phải chú đã nhận được cuộc gọi của chị gái, nên mới tới cứu con không?”
Hạ Tinh Lâu gật gật đầu.
Hạ Ái Thông lại nói tiếp: “Chú nhỏ, đều là do chị gái kia làm đấy, con tận mắt chứng kiến. Nhưng chị ấy là người tốt, con xin chị gái gọi điện thoại giúp, chị ấy cũng làm thật. Không có chị ấy, con sẽ còn phải chịu tội rất nhiều năm nữa. Chú giúp chị gái đi, có được không?”
Hạ Tinh Lâu vỗ nhẹ lên đầu thằng bé: “Được!”
Đến buổi chiều, dưới sự hợp tác của Hạ Ái Thông, toàn bộ thông tin trong thôn Ngô Ngao Tử đã được tổng hợp lại. Hạ Tinh Lâu cầm báo cáo trong tay, chỉ cảm thấy cả người ớn lạnh.
Ngôi làng này có tổng cộng 53 hộ gia đình, tất cả 203 người dân. Trong đó, có 72 nam, 56 nữ và 75 đứa nhỏ.
Điều đáng buồn là, trong số này có 37 phụ nữ trưởng thành và 23 trẻ em là bị người ta bán tới.
Nói cách khác, trung bình cứ mỗi một hộ gia đình lại mua bán một người.
Hạ Tinh Lâu nắm chặt báo cáo trong tay, cả người run lên vì tức giận, việc Hạ Ái Thông mất tích đã khiến toàn bộ nhà họ Hạ như mất đi sức sống. Bố mẹ anh vốn đã đau khổ vì cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh sau, thế mà họ lại mất đi cả chỗ dựa tinh thần duy nhất là cháu trai, mỗi ngày hai ông bà đều lấy nước mắt rửa mặt, tình hình sức khoẻ của mẹ anh cũng ngày một sa sút, gần đây bà đổ bệnh nặng tới nỗi phải nằm liệt giường, đã cấp cứu ba lần rồi.
Ấy vậy lại có tới 60 gia đình cùng chung hoàn cảnh như nhà anh.
Mà đây mới chỉ là một ngôi làng nhỏ trên núi mà thôi.
Có lẽ nhận ra sắc mặt của anh không được tốt, đội trưởng Trương đành lên tiếng: “Đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi, thế nhưng, năm nào cũng có có hơn ngàn người bị bắt cóc và bán đi. Bọn buôn người quá nhiều, cũng quá đáng hận.”
Hạ Tinh Lâu gật đầu: “Không chỉ có bọn buôn người, mà kẻ mua người cũng đáng chết như vậy.” Anh nhìn lướt qua những người nghèo khổ trước mắt: “Tôi muốn kiện tất cả bọn họ.”
Đội trưởng Trương vừa nghe thấy thế liền định khuyên can: “Nói chung là…”
“Đừng nói chung. Tôi chỉ có một câu thôi, không có cầu sẽ chẳng có cung, càng không có kẻ nào bí quá làm liều. Nếu ai ai cũng từ chối, bọn buôn người sẽ làm gì còn việc làm, chúng cũng đâu thể bán người ta đi.”
“Tôi biết anh muốn nói gì, có phải là làm như vậy không thể ngăn chặn được tận gốc của vấn đề đúng không? Đó là vì hình phạt chưa đủ để khiến bọn chúng phải sợ hãi.” Anh nhìn thẳng vào đội trưởng Trương, bình tĩnh nói: “Tôi có thể khiến cho bọn chúng phải run sợ.”
Một chuyện gian nan như thế, mà anh lại có thể nói ra một cách rất thản nhiên.
Tuy nhiên, đội trưởng Trương biết Hạ Tinh Lâu có năng lực đến đâu, nghe nói trên thương trường, người này có đủ mưu lược và ý chí.
Lời này không phải chỉ là một câu nói đùa.
Đội trưởng Trương không muốn khuyên can nữa. Kỳ thật, anh ta rất đồng ý với ý tưởng của người này.
Không ai biết được, việc giải cứu một đứa trẻ ở một ngôi làng hẻo lánh như vậy khó khăn tới mức nào, anh ta còn ước gì, mỗi một lần Hạ Tinh Lâu hành động sẽ ảnh hưởng tới nhiều người khác, như thế cảnh sát bọn họ mới có đủ nguồn lực phối hợp và đạt được hiệu quả như mong muốn.
Anh ta lắng nghe tiếng kêu đau đớn vọng theo gió, tiếng kêu than của những người được giải cứu, rồi nói: “Tôi sẽ bảo người báo tin cho anh.”
Hạ Tinh Lâu xoa đầu Hạ Ái Thông nép trong lòng mình, đứa nhỏ đã ngủ rồi. Lúc này, anh mới từ tốn đáp: “Tôi đã nghe trợ lý thuật lại chuyện nhà Ngô Tam Mộc, tôi cảm thấy, một cô gái yếu đuối mảnh mai như thế, lại bị hành hạ suốt 3 ngày, sẽ không có khả năng và bản lĩnh để làm ra chuyện đó. Có lẽ là có ai đó đã giúp cô ấy. Anh nghĩ thế nào?”
Đội trưởng Trương nhìn chằm chằm vào mắt Hạ Tinh Lâu một hồi, cuối cùng mới gật đầu: “Đúng vậy, tôi cũng có suy nghĩ như thế.”
Hạ Tinh Lâu gật gù theo: “Nếu nạn nhân muốn trút giận, các anh đừng ngăn cản họ. Tiền thuốc men sẽ do tôi chi trả.”
Nói xong, anh bế Hạ Ái Thông đi tìm một chỗ để nghỉ ngơi.