Chương 25

Đó là con gái của Ngô Nhị Trụ, năm nay vừa tròn 12-13 tuổi, vừa chạy tới nơi, nó đã ném một quả hồng thối về phía Hạ Ái Thông.

Hạ Tinh Lâu ôm Hạ Ái Thông dịch sang một bước, vừa hay cũng né được quả hồng thối kia.

Đứa bé gái kia nhìn chằm chằm vào Hạ Ái Thông bằng ánh mắt oán hận: “Bọn tao đối xử với mày tốt như vậy, sao mày lại nhẫn tâm như thế? Trong nhà có món gì ngon đều dành cho mày, bố cũng thương mày nhất, rượu quý như thế cũng cho mày uống, thế mà mày lại nhẫn tâm đập nát đầu của bố, vì sao?”

Hạ Tinh Lâu không biết thổ ngữ của vùng này, nhưng anh có thể hiểu được đại khái đứa bé gái kia đang nói gì. Cả người Hạ Ái Thông lập tức căng cứng, cứ như một con báo nhỏ đang chuẩn bị vào tư thế chiến đấu, có thể lời của đứa bé gái đã gợi lên rất nhiều ký ức trong những năm qua, những chuyện mà Hạ Ái Thông không thể nào tỏ bày cùng ai. Nhưng lúc này đây, cuối cùng thằng bé cũng có thể nói ra nỗi lòng của mình.

“Tôi không cần! Tôi có nhà của mình, tôi đâu cần nhà của các người. Tôi cũng có người thân, tôi không cần bố mẹ của các người, tôi cũng không muốn bọn họ làm bố mẹ của tôi, tôi chỉ muốn người nhà thật sự của mình thôi!”

Nhưng hiển nhiên, mấy đứa bé gái trong nhà Ngô Nhị Trụ không thể hiểu nổi suy nghĩ của Hạ Ái Thông, chúng vẫn mắng chửi thằng bé như cũ: “Bọn tao đối xử với mày tốt như thế, vậy mà mày lại không có lương tâm, quả nhiên con nuôi không bằng con đẻ! Mày khiến bọn tao quá thất vọng!”

Hạ Tinh Lâu trực tiếp bế cháu trai rời đi.

****

Bên ngoài cũng không yên tĩnh chút nào.

Sự xuất hiện của tổ chuyên án đã khuấy động toàn bộ ngôi làng vùng núi này.

Người thì khóc lóc vì biết mình đã được giải cứu, người thì la hét vì biết con dâu nhà mình bị đưa đi,… tóm lại vô cùng ồn ào.

Hạ Tinh Lâu đi thẳng tới căn nhà thứ 5 ở phía đông thôn Ngô Ngao Tử, đó chính là gia đình đã mua Dư Oánh Oánh. Chỉ là nơi này yên tĩnh đến lạ thường.

Vừa vào cửa, anh chỉ nhìn thấy trợ lý Lý Thụ của mình, Hạ Tinh Lâu liền hỏi: “Sao chỉ có một mình cậu thế, nhà này không có ai à?”

Lý Thụ vừa nghe thấy tiếng hỏi, liền lộ ra vẻ mặt không dám tin: “Có người, Ngô Tam Mộc và mẹ gã đều ở nhà cả, chỉ là tình trạng của bọn họ không được tốt lắm.”

Câu trả lời này khiến Hạ Tinh Lâu không khỏi ngạc nhiên, Lý Thụ cũng không muốn úp úp mở mở, liền nhanh chóng kể lại: “Ngô Tam Mộc bị người ta trói lại, cả người toàn là vết bỏng, mẹ gã thì bị bẻ gãy tứ chi. Cả hai người đó đều không thể động đậy, cũng chẳng cần phải trông coi, vì thế mọi người đều tản đi nơi khác để giúp đỡ rồi.”

Hạ Tinh Lâu đã sớm biết rằng, Dư Oánh Oánh có thể chạy thoát khỏi nơi này, chứng tỏ cô không phải người đơn giản, chỉ là anh không ngờ được cô gái này lại dùng tới vũ lực.

Anh liền quay sang dặn Hạ Ái Thông: “Con cứ chơi quanh quanh trong sân, để chú vào xem tình hình.”

Nhưng Hạ Ái Thông lại đáp: “Con đã nhìn thấy rồi, không sợ đâu.”

Hạ Tinh Lâu liếc mắt nhìn thằng bé một cái, rồi nắm tay nó dắt vào nhà.

Bởi vì không thể động đậy, cho nên hai mẹ con Ngô Tam Mộc đều phóng uế tại chỗ, trong nhà tràn ngập mùi chất thải vô cùng hôi thối. Hiện cả hai người kia đều đã ngất đi, Hạ Tinh Lâu kiểm tra vết thương trên người họ một lượt, trong lòng đã có phán đoán sơ bộ.

Anh luyện võ từ nhỏ, từng gặp mặt hoặc giao đấu với không ít cao thủ nổi danh, cho nên khả năng chiến đấu của anh cũng không thua kém gì bọn họ.

Về việc mạnh hơn bao nhiêu, vì không có vật tham chiếu thực sự, nên anh cũng không dám xác định.

Đây là “tác phẩm” của Dư Oánh Oánh sao?

Tiểu Lý cũng bước vào theo sau hai chú cháu Hạ Tinh Lâu, anh ta nhỏ giọng thông báo: “Tiểu Vương đã hỏi thăm hàng xóm xung quanh, gia đình này mới mua được một cô con dâu rất xinh đẹp, chỉ là người kia rất phiền phức. Hai ngày nay, nhà này vẫn luôn khoá chặt cửa, không phát ra âm thanh gì. Hàng xóm đều cho rằng họ đã đưa cô con dâu mới lên núi hành hạ, nên không ai đoái hoài hay hoài nghi gì cả.”

“Chuyện này có điểm đáng ngờ, cô gái nhỏ kia trông không giống như người biết võ, vả lại 3 ngày trước cô ấy còn bị mẹ con nhà này đánh chửi dã man. Nhưng ngôi làng này rất hẻo lánh, chỉ cần có người ngoài lẻn vào sẽ bị phát hiện ra ngay. Chẳng biết là ai đã ra tay nữa?”