Chương 24

Cánh cửa này đã xuống cấp từ lâu, vừa mở ra đã nghe thấy một tiếng “kẽo kẹt”, lập tức đánh thức những người đang ngủ trong nhà.

Giọng của một người đàn ông lập tức vang lên: “Ai đấy!”

Bọn họ không trả lời, vẫn tiếp tục tiến về phía trước.

Đây là một căn nhà ba gian điển hình ở nông thôn, bốn vách được đắp bằng đất, ở giữa là phòng khách, hai bên là phòng ngủ. Tiểu Vương lao thẳng về phía gian phòng phát ra tiếng động kia. Nửa đường cậu ta nhanh chóng né sang một bên, cùng lúc đó một tiếng “vèo” cũng vang lên, một mũi tên găm sâu vào nơi cậu ta vừa mới đứng.

Từ xưa tới nay, dân phong của tỉnh X vẫn luôn nổi tiếng là hung hãn, nhất là mấy ngôi làng nằm dựa sát vào núi như thế này. Quanh năm bọn họ đều dựa vào việc săn bắn thú rừng để kiếm sống, cho nên đàn ông ở đây đều có tay nghề săn bắn rất giỏi.

Đây cũng là nguyên nhân tổ chuyên án chọn tập kích vào rạng sáng như thế này.

Không ngờ tới, người đàn ông trong căn nhà này lại cảnh giác như vậy.

Tiểu Vương lập tức hét vào bên trong: “Chúng tôi là cảnh sát, buông cung tên trong tay anh xuống, nếu không, chúng tôi sẽ phải phát động tấn công.”

Hạ Tinh Lâu dẫn theo những người khác đi vòng sang bên cạnh, chuẩn bị nhân lúc đối phương không chú ý sẽ tấn công vào trong nhà.

“Tao nhổ vào!”Người đàn ông trong nhà hùng hùng hổ hổ đáp lại: “Ông mày cũng đâu có phạm pháp, sợ chúng mày làm chó gì! Cút đi ngay, nếu không…”

Lời nói chưa kịp nói hết, những người đứng ngoài phòng đã nghe thấy tiếng hét chói tai của phụ nữ, vả lại, không chỉ có tiếng hét của mỗi một người.

Hạ Tinh Lâu lập tức nhấc chân đá văng cửa, nhanh chóng lao vọt vào bên trong.

Trên mặt đất có một người đàn ông đầu đầy máu nằm sõng soài, bên cạnh là một đứa bé trai khoảng 7-8 tuổi trong tay đang cầm một cục đá dính đầy máu tươi, nó đang đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng, nhìn thẳng vào những người phụ nữ và bé gái bị nhốt ở đây.

Vừa nghe tiếng người bước vào, đứa bé trai kia mới ngẩng đầu nhìn lên, khoảnh khắc vừa nhìn thấy Hạ Tinh Lâu, đứa bé đã chẳng còn giữ được dáng vẻ chiến sĩ bất khuất mà quay trở lại là một đứa bé, nó vội ném hòn đá trong tay đi, khóc lóc nhào về hướng Hạ Tinh Lâu: “Chú nhỏ!”

Hạ Tinh Lâu căn bản không nhận ra đứa bé kia, nhưng vẫn ôm chặt đứa bé vào trong lòng. Những người phụ nữ và bé gái bên cạnh vẫn tiếp tục la hét không ngừng, Tiểu Vương dẫn người của mình vào, vẫn không thể xử lý được tình hình này.

Đứa trẻ đã thay đổi rất nhiều kể từ khi mất tích.

Lúc ấy, thằng bé vừa trắng vừa bé, bởi vì là con trai của người anh trai đã mất, mồ côi từ trong bụng mẹ, cho nên cả nhà họ Hạ đều vô cùng yêu thương và chiều chuộng nó, đừng nói là dùng hòn đá đập đầu người khác, ngay cả nhìn chú chó nhà mình bị phẫu thuật thằng bé còn chẳng dám nhìn thẳng.

Thế mà hiện tại, nước da của thằng bé đã sạm đen, trông thân hình chẳng thấy lớn hơn bao nhiêu, thoạt nhìn qua trên người thằng bé bị phủ kín bởi vô số vết sẹo. Chỉ cần nhìn thôi cũng biết thằng bé đã phải chịu tội rất nhiều, có lẽ điểm tích cực duy nhất là tính tình của nó đã trở nên mạnh mẽ hơn.

Nhưng đây lại là điều Hạ Tinh Lâu không muốn nhìn thấy.

Ba năm vừa rồi thằng bé thật sự đã quá đau khổ, kể từ lúc được chú nhỏ ôm vào lòng, thằng bé liền khóc lóc không dừng lại được, nó liên tục gọi “chú nhỏ ơi”, khóc đến khi gần như nghẹn thở, nó mới dừng lại được.

Thằng bé thở hổn hển, tựa vào lòng chú nhỏ, không chịu buông ra: “Con còn tưởng rằng mình sẽ không còn được gặp lại chú nhỏ nữa, con rất nhớ mọi người, con rất nhớ nhà, con không muốn ở nơi này, con ghét nơi này.”

Hạ Tinh Lâu cực kỳ đau lòng, anh nhẹ nhàng vuốt lưng cho đứa bé, đồng thời cũng an ủi: “Không đâu, chú nhỏ tới đón con mà, chúng ta cùng về nhà thôi, ông bà nội còn đang đợi con về đấy.”

Cũng may, 3 năm qua đã giúp đứa nhỏ này trưởng thành hơn rất nhiều. Hạ Tinh Lâu nhỏ nhẹ kể lại cho thằng bé nghe, ông bà nội luôn nhớ tới nó, con chó nhỏ do Hạ Ái Thông nhặt được bên đường nay đã lớn rồi, mỗi ngày đều thích nghịch ngợm, gây chuyện và ăn vụng thịt,… dần dần thằng bé mới dần ổn định lại cảm xúc.

Đúng lúc này, có một đứa bé gái chạy tới, phá vỡ bầu không khí vừa mới hoà hoãn lại.