Chương 23

Cả trợ lý và thư ký đều cúi đầu nhận lỗi.

Dư Oánh Oánh không muốn liên lụy tới người khác: “Ai mà ngờ được bố cháu sẽ hành hung ông chứ, chuyện này không liên quan gì tới bọn họ. Chỉ có cháu mới biết được bản tính của ông ta mà đề phòng theo bản năng thôi.”

Tào Mãnh ngẫm lại cũng thấy đúng, bản thân ông cũng không ngờ tới chuyện này, chỉ càng thấy thất vọng ê chề: “Người bố đó của cháu đúng là quá quắt.”

Đang nói dở, thang máy đã đi xuống gara, Tào Mãnh liền nói: “Ông nội cháu còn đang hôn mê, nếu bố cháu còn hồ đồ như vậy, cháu cứ tới tìm ông, ông nội Tào vẫn có thể dạy bảo được nó.”

Câu nói này hiển nhiên là có ý muốn chống lưng cho cô.

Dư Oánh Oánh nhanh chóng mỉm cười đồng ý.

Dư Oánh Oánh không quay về nhà, mà đi tới Bệnh viện số 2 để thăm ông nội.

Tuy nhiên, lúc này ông cụ đang nằm trong phòng ICU, hôm nay chú Trương đã tới thăm ông nội rồi, cho nên không còn danh sách vào thăm nữa. Cô chỉ có thể hỏi thăm tình hình của ông nội qua quầy tiếp khách, sau khi hiểu được toàn bộ tình hình trước mắt, lúc này cô mới trở về nhà. Đành chờ ngày mai sẽ quay lại thăm ông nội sau.

Chỉ là khi về tới cửa tiểu khu, cô lại bị đám Ngô Tiên Phong chặn lại.

Dư Oánh Oánh liếc mắt nhìn bọn họ với vẻ mặt không vui.

Đám người này đã sớm được chứng kiến giá trị vũ lực của cô, vừa thấy cô không vui, họ lập tức sợ hãi lùi lại phía sau ba bước.

Ngô Tiên Phong vội vàng nói: “Cô Dư, cô đừng hiểu lầm, tôi chỉ muốn hỏi thăm cô một chút, cô có hứng đóng phim không? Phim võ thuật, mấy vai kiểu như nữ hiệp ấy! À đúng rồi, vừa rồi tôi còn chưa kịp giới thiệu, ngoài việc là truyền nhân của Ngô gia quyền, nghề nghiệp chính thức của tôi là chỉ đạo võ thuật, tôi từng tham gia quay phim “Hiệp Giả Nhân Phong” đấy.”

Chẳng những thế, bốn thanh niên cao to đứng sau lưng anh ta cũng lập tức chắp tay cúi chào cô, rồi lần lượt giới thiệu bản thân.

“Tôi là Hầu An, truyền nhân đời thứ 30 của Hầu quyền, cũng là một người chỉ đạo võ thuật.”

“Tôi là Lưu Nhất Đoạn, truyền nhân của Lưu gia thương, ngoài nghề chỉ đạo võ thuật, tôi còn là diễn viên đóng thế, từng đóng thế cho rất nhiều người nổi tiếng.”



Dư Oánh Oánh chẳng thể nào ngờ được, mình chỉ đánh với người ta một trận, thế mà đám người này lại muốn mời cô đi đóng phim.

Chỉ là, ở mạt thế lâu rồi, cô chẳng còn tin vào mấy trò vẽ bánh trên trời này nữa, bởi vì ngày thường cô chỉ toàn đối mặt với cạm bẫy. Vì thế, cô đáp thẳng: “Không có hứng.”

Dứt lời, cô định quay đầu bỏ đi.

Thế nhưng Ngô Tiên Phong lại đuổi theo sau: “Tôi biết chuyện này quá đường đột, nhưng chúng tôi có thể giải thích với cô. Là thế này, mấy năm nay dòng phim võ hiệp suy thoái, ngay cả mấy bộ phim truyền hình hay điện ảnh nếu có xuất hiện cảnh đánh võ cũng rất rời rạc, vì thế chúng tôi không được người ta coi trọng nữa. Cái nghề này của chúng tôi vốn là được truyền thừa theo hình thức thầy trò truyền thống, ai cũng nuôi một đống đồ đệ, mà với tình hình hiện nay, chúng tôi căn bản không thể tồn tại được.”

Hầu An nói thẳng: “Nếu không, chúng tôi đã chẳng phải muối mặt đi làm côn đồ.”

Lưu Nhất Đoạn bất đắc dĩ nói: “Càng về sau càng xuất hiện nhiều loại hiệu ứng, cái nghề này của chúng tôi sẽ càng sa sút hơn. Cho nên chúng tôi cùng nhau nảy sinh ra một ý tưởng, cả đám sẽ cùng đóng một bộ phim để tạo ra xu hướng mới. Chúng tôi đang cần một nữ chính vừa xinh đẹp có thể lấn át mọi ánh nhìn, vừa biết võ công. Vừa khéo cô Dư đây rất phù hợp với hình tượng ấy.”

Dư Oánh Oánh liền nhớ tới bộ phim “Giấc mộng minh tinh” mà mình đã đóng ở kiếp trước.

Nếu không gặp phải đoàn làm phim lừa đảo, thì hiệu xuất sau khi công chiếu chắc hẳn sẽ như lời mấy người này nói.

Dư Oánh Oánh vẫn trả lời một câu: “Không có hứng.”

***

Trong ánh nắng ban mai…

Vừa nghe thấy mệnh lệnh, các thành viên của tổ trọng án lập tức lao vọt vào trong thôn Ngô Ngao Tử trong im lặng.

Hạ Tinh Lâu đi sát theo sau Tiểu Vương, nhanh chóng tới được căn nhà thứ 3 ở đầu phía đông của làng.

Lúc này, hầu hết các thành viên trong đội đã chia nhau ra đứng trước cửa các hộ gia đình có người lao động khỏe mạnh.

Tiểu Vương nhìn thoáng qua đồng hồ, kim đồng hồ chỉ đúng 5:15, vừa khéo là giờ hành động đã thoả thuận. Cậu ấy phất tay, một người trong đội nhảy vọt qua hàng rào thấp bé, rồi dễ dàng mở cánh cổng đang bị khoá kia.