Chương 22

Ông ta cho rằng, ông nội không tỉnh lại cô sẽ không có chỗ dựa ư. Thế nhưng ông ta đâu ngờ được, ông nội còn tại vị thì ông ta và đám thân cận mới còn chỗ che chở, không có ông nội, đám người này chỉ càng chết thảm hơn mà thôi!

Đây mới chỉ là khởi đầu mà thôi, phía sau vẫn còn kịch hay, các người cứ từ từ hưởng thụ đi.

Dư Trung Nguy tức giận đến mức hộc máu tươi.

Hỏng hết cả rồi.

****

Dư Oánh Oánh vừa đi, Dư Trung Nguy liền cằn nhằn với Trương Trạch Huy: “Anh ngăn tôi lại làm gì? Rõ ràng là do Oánh Oánh làm, tôi có điên mới hất cả chậu máu chó lên người Tào Mãnh.”

Trương Trạch Huy nghĩ thầm: Anh điên thật rồi, Dư Oánh Oánh có nổi bản lĩnh đó sao?

Ông ta cũng được tính là người nhìn Dư Oánh Oánh lớn lên, đích thân ông cụ Dư đưa cô bé này tới tổng công ty. Dư Oánh Oánh là người thế nào, Trương Trạch Huy hiểu quá rõ ràng, làm sao cô bé đó lại có sức lực lớn như vậy?

Thật ra ông ta cảm thấy, so với việc tin rằng Dư Oánh oánh có được sức mạnh lớn như vậy, ông ta càng tin tên Dư Trung Nguy này bất tài vô dụng hơn. Thật không biết tên ngu này nghĩ thế nào nữa, Hoa Noãn Dương có điểm nào không tốt, lại cố tình không thích bà ấy.

Nếu tên ngu này thích Hoa Noãn Dương, thì ông cụ cũng đâu tới nỗi chẳng có chút tín nhiệm nào với ông ta như bây giờ?

Trương Trạch Huy chỉ nói: “Bằng chứng đâu? Tào Mãnh vốn đã có ý kiến với anh, anh lấy được bằng chứng ra thì còn tốt, không lấy được bằng chứng ra, chỉ càng khiến thành kiến của lão già đó sâu hơn mà thôi.”

Dư Trung Nguy trực tiếp nhấc cái thùng kia lên, xoay thân thùng một lượt để kiểm tra, quả nhiên, ông ta nhìn thấy dưới đáy thùng đen nhánh có một nơi bị hõm sâu, như thể bị người ta lấy đá đập vào.

Dư Trung Nguy lập tức lấy lại tự tin, ông ta chỉ vào cái thùng kia, nói: “Anh nhìn xem, đây là dấu vết do Dư Oánh Oánh để lại, lúc ấy tôi chỉ cảm thấy có một luồng sức mạnh ập tới, thật sự không phải do tôi ném thùng đi. Cả chân tôi nữa, cũng bị đánh nên mới bị té ngã như thế. Chẳng biết con nhãi kia đã bị trúng tà gì, từ khi trở về nó đã có được sức mạnh quái dị như thế!”

Trương Trạch Huy sửng sốt, thật sự là do Dư Oánh Oánh bày trò ư? Ông ta vội vàng nói: “Phòng điều khiển ở đâu?”

Ấy thế nhưng khi hai người họ chạy tới phòng điều khiển, dù đã tua đoạn video đó suốt 3 lần, vẫn chỉ nhìn thấy Dư Trung Nguy tự chui đầu vào thùng máu chó, khiến bản thân mình dính đầy máu chó, cũng chính tay ông ta tự ném thùng máu chó về phía Tào Mãnh. Dù đã xem đi xem lại mấy lần, cũng chẳng nhìn thấy bóng dáng của một hòn đá nào.

Trương Trạch Huy chỉ thấy hành động bốc đồng và thiếu suy nghĩ của Dư Trung Nguy thật chẳng khác nào một thằng ngu.

Mặt Trương Trạch Huy đen lại, hướng về phía Dư Trung Nguy nói: “Anh thật là… May vẫn chưa nói ra, nếu không thì không ai cứu nổi anh đâu! Thùng kim loại bị móp méo là chuyện hết sức bình thường.”

Dư Trung Nguy quả thực không dám tin vào mắt mình, sao có thể như vậy được?

Nhưng Trương Trạch Huy đã chẳng muốn nói với tên ngu này thêm một câu nào nữa: “Anh cẩn thận suy nghĩ xem nên xin lỗi chủ tịch Tào như thế nào đi, nếu ông ta không thể nguôi giận, vậy anh cũng đừng nghĩ tới việc ngồi lên cái ghế chủ tịch kia nữa.”

Nói xong, ông ta liền quay đầu rời đi.

Dư Trung Nguy cầm cái thùng kia, cả thân dính đầy máu chó đứng yên tại chỗ. Ông ta chỉ cảm thấy bản thân đầy một bụng oan ức mà không có chỗ nào để nói, uất nghẹn vô cùng. Kết quả, ông ta vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Cát Nam đang đứng ở bên cạnh, thế là liền tức giận quát lên: “Nếu ngay cả chút chuyện này anh còn không làm được, vậy không cần phải đi làm nữa.”

Cát Nam đâu thể nào ngờ được, bản thân mình vừa bị đánh lại vừa mất việc.

Gã ta còn muốn cần xin, chỉ là Dư Trung Nguy đã rời đi rồi.

Quay về bên Dư Oánh Oánh, lúc này cô đã bước vào thang máy. Tào Mãnh cũng đang cảm ơn Dư Oánh Oánh rối rít: “Cảm ơn cháu! Nếu hôm nay không có cháu, bộ xương già này của ông đã bị cái thùng kim loại kia đập hỏng rồi.” Nói đoạn, ông ấy quay sang trách trợ lý và thư ký của mình: “Một đám thanh niên tay dài chân dài, thế mà phản ứng còn không nhanh bằng một cô bé.”