Chương 21

Lập tức, mùi máu tươi tràn ngập trong khoang mũi.

Mọi người gần như lập tức bị mùi máu dọa lùi về phía sau. Xung quanh Dư Trung Nguy lập tức trống không.

Nhất định là do Dư Oánh Oánh làm!

Ông ta vùng vẫy mấy cái mới chui ra khỏi thùng máu kia, vừa thoát được đã hướng thẳng về phía Dư Oánh Oánh mà chửi: “Là mày đúng không? Thứ con cái mất dạy, thế nào tao cũng phải…” Vừa nói ông ta vừa tìm đồ ở xung quanh, hiển nhiên là muốn dùng vũ lực với Dư Oánh Oánh.

Chỉ là ông ta còn chưa kịp hành động, nhóm giám đốc đứng bên cạnh đã vội ngăn lại: “Dừng lại.”

Đặc biệt là Tào Mãnh, ông ấy trực tiếp đứng chắn trước mặt Dư Oánh Oánh, lớn tiếng quát chửi Dư Trung Nguy: “Mọi người đều tận mắt nhìn thấy, tự mày đứng không vững mà ngã, sao mày còn muốn vu khống cho Oánh Oánh? Mày xem có ai làm bố giống mày không?”

Dư Trung Nguy cả đầu dính máu chó, lúc này đã cảm thấy thần trí không rõ ràng, nhưng ông ta vẫn lớn tiếng phản bác: “Không phải đâu chú Tào, cháu không có, cháu bị người ta…”

Tào Mãnh là người cùng thế hệ với ông cụ Dư, ông không cần phải kiêng nể mặt mũi của Dư Trung Nguy: “Không phải cái gì? Cát Nam không phải là trợ lý của mày à? Tưởng Ngộ này không phải là người của mày à? Đám người này dám không nghe theo lệnh của mày sao? Mày luôn miệng nói bản thân đã tiến bộ rất nhiều, xin chúng tao cho mày một cơ hội. Thế nhưng chính việc gia đình của mày mà mày còn chẳng thể xử lý công bằng. Tao thấy mày vẫn chẳng có thay đổi gì cả.”

Dư Trung Nguy lập tức trở nên căng thẳng, ông ta lập tức nhìn về một hướng khác, vội vàng nói với Trương Trạch Huy từ đầu tới cuối luôn ủng hộ mình: “Không phải như vậy đâu. Quan thanh liêm còn khó quản việc nhà, chúng ta chỉ nói việc công đừng nhắc việc riêng, tôi thấy chúng ta vẫn nên nhanh chóng mở cuộc họp đi. Chuyện này cứ để cho bố con chúng tôi tự mình giải quyết.”

Tào Mãnh chỉ hừ lạnh: “Chuyện nhà còn chẳng giải quyết nổi…”

Lời của Tào Mãnh còn chưa dứt, Dư Trung Nguy đã nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Dư Oánh Oánh liếc nhìn về phía mình. Ngay lập tức, ông ta cảm nhận được một luồng sức mạnh đột ngột truyền tới từ thùng nước trong tay, thần kinh còn chưa kịp phản ứng lại, cả thùng nước đã bay lên, nhắm thẳng về phía Tào Mãnh.

Thoạt trông, rất giống như Dư Trung Nguy đang ném thùng máu chó về hướng Tào Mãnh.

Tốc độ bay của thùng máu cực nhanh, khoảnh khắc thấy thân thùng sắp đập vào người Tào Mãnh, Dư Oánh Oánh vội giơ tay ra chặn lại. Chỉ nghe thấy một tiếng “bốp” vang lên, chiếc thùng kia rơi xuống đất, chút máu chó còn sót lại bên trong thùng tình cờ bắn lên ống tay áo của Tào Mãnh.

Tào Mãnh là người có thân phận thế nào?

Ông ấy vừa là bậc trưởng bối, lại vừa nắm quyền cao chức trọng trong hội đồng quản trị. Thế mà ông vừa dạy dỗ mấy câu, Dư Trung Nguy đã dám ngang nhiên hất máu chó đen về phía ông. Tào Mãnh lập tức nổi trận lôi đình: “Mày… mày… Hoang đường! Về chức chủ tịch tập đoàn, tôi vẫn kiên trì với ý kiến của mình, nó không được.”

Vì chuyện này, Dư Trung Nguy phải chuẩn bị hơn nửa tháng mới có thể thuyết phục được Tào Mãnh, sao ông ta có thể bỏ qua như vậy, thế là Dư Trung Nguy vội vàng phơi bày sự thật: “Là Oánh Oánh, nó…”

Trương Trạch Huy nào dám để Dư Trung Nguy nói tiếp, ông ta lập tức xen lời vào: “Đúng, Oánh Oánh nói rất đúng, anh không quan tâm tới con cái là không được rồi. Nhưng mà Tào tổng à, dù sao Trung Nguy cũng là người thừa kế, hiện tại tập đoàn như rắn mất đầu…”

Tào Mãnh hừ lạnh một tiếng: “Kế thừa cái rắm! Nếu nó mà làm được, lão Dư đã 75 tuổi rồi có cần nắm quyền mãi không buông như thế kia không, bản thân nó cũng đã 45 tuổi cũng chẳng phải làm một chủ tịch của công ty chi nhánh mãi như thế. Các người nhớ lại mấy dự án mà nó làm trong mấy năm gần đây đi, nó còn gây ra ít rắc rối sao? Đông Sơn lỗ 200 triệu, công ty phát sóng trực tiếp đốt mất 600 triệu, dự án ô tô điện bay thêm 300 triệu nữa. Các người có tiền cho nó vứt thì tuỳ các người, còn tôi không đồng ý.”

Nói xong, Tào Mãnh trở tay nắm lấy tay Dư Oánh Oánh: “Oánh Oánh, cháu đi theo ông.”

Dứt lời, ông cụ liền dẫn Dư Oánh Oánh đi thẳng về hướng cửa thang máy.

Dư Oánh Oánh quay đầu lại, lạnh lùng liếc mắt nhìn Dư Nguy Trung.