Giờ phút này lại mở cuộc họp hội đồng quản trị, Dư Oánh Oánh lập tức hiểu rõ đám người này muốn làm gì. Nhất định là Dư Trung Nguy muốn nắm quyền chủ tịch hội đồng quản trị đây mà.
Dư Oánh Oánh thật sự không thể nào ngờ được. Là người thừa kế duy nhất của nhà họ Dư, ông nội đã bất tỉnh suốt 20 ngày mà ông ta vẫn chưa nắm được quyền trong tập đoàn. Quan trọng nhất là, người này lại không màng tới chuyện ấy, lại vội vàng đón mẹ con tiểu tam về.
Thật là… Giống hệt như lời ông nội đã nói, tất cả tài năng của ông ta đều bị bỏ lại trong nhau thai vào ngày sinh ra rồi.
Dư Oánh Oánh quay đầu lại, nhàn nhạt nói: “Số 12, đường Hải Lam.”
Không cần thêm một câu nhắc nhở nào, chiếc xe đã lao đi như bay.
Sau khi tới nơi, Ngô Tiên Phong liền xách theo thùng máu chó đen bước xuống xe, anh ta còn quay về phía Dư Oánh Oánh mà mỉm cười nịnh bợ.
Về phần Cát Nam và Tưởng Ngộ, hai tên khốn kia đã bị mấy người đàn ông cao to đẩy xuống xe.
Dư Oánh Oánh từ nhỏ đã đi theo ông nội tới nơi này không ít lần, cho nên mọi người tại trụ sở chính đều nhận ra cô, dù đã 1 tháng không gặp, cô lại dẫn theo một đám người tới đây, nhưng cũng không có một ai dám bước ra ngăn cản cô.
Dư Oánh Oánh dẫn người đi thẳng tới tầng 28, văn phòng của ông nội cô nằm trên tầng này, ngoài ra, ở đây còn có phòng họp và văn phòng của hội đồng quản trị.
Khi Dư Oánh Oánh tới nơi, hội nghị vẫn chưa bắt đầu.
Trợ lý của ông cụ Dư tình cờ nhìn thấy cô: “Oánh Oánh, sao cháu lại tới đây?”
Dư Oánh Oánh chỉ hỏi: “Khi nào bắt đầu.”
Trợ lý đáp: “Còn 10 phút nữa.”
Dư Oánh Oánh nhẹ nhàng gật đầu, cô nhìn thoáng qua hàng ghế bên cạnh. Một người đàn ông cao lớn có ánh mắt tinh tường nhanh chóng bê ghế đến trước cửa phòng họp, mời Dư Oánh Oánh ngồi xuống.
Không bao lâu sau, cửa thang máy mở ra, Dư Trung Nguy và vài vị giám đốc trong công ty vừa cười vừa bước ra. Chỗ ngồi của Dư Oánh Oánh quá bắt mắt, đám người kia vừa đi chưa được hai bước đã nhìn thấy cô.
Dư Trung Nguy lập tức hỏi: “Sao con lại ở đây?” Ông ta cũng thuận tiện liếc mắt nhìn về phía Cát Nam.
Cát Nam cảm thấy mình cứ thế ngất đi còn tốt hơn là cứ đứng thế này!
Dư Oánh Oánh mỉm cười, thản nhiên đáp lại: “Bố à, đã 1 tháng không gặp con, bố nhìn Cát Nam làm gì, chú ta có phải là con gái cưng của bố đâu? Hay là, bố đang chột dạ?”
Nói xong, cô lại nhìn về phía mấy vị giám đốc, nhẹ nhàng giải thích: “Mong các vị đừng trách móc, sáng nay trợ lý Cát chạy tới chỗ tôi, nói bố tôi cho rằng tôi bị ác quỷ nhập vào người, muốn trợ lý Cát tới bắt quỷ. Chú ấy còn dẫn theo một tên thần côn, năm người đàn ông cường tráng cùng một thùng máu chó đen. À, tất cả đều ở đây này!”
Cô vừa dứt lời, Ngô Tiên Phong liền nhấc thùng máu chó ra cho mọi người cùng nhìn rõ, trong không khí lập tức ngập tràn mùi máu tanh khiến đám giám đốc kia phải nhíu mày.
Dư Trung Nguy không muốn Dư Oánh Oánh phơi bày sự thật cho đám người kia biết, thế này thật quá đáng.
Huống chi, Dư Oánh Oánh còn móc ra một cái máy tính bảng, nhẹ nhàng ấn vào nút phát, giọng nói của Cát Nam vang lên, rõ ràng gã đang bảo Tưởng Ngộ hãy xử lý Dư Oánh Oánh.
Lông mày của mấy vị giám đốc lại tiếp tục nhăn lại.
Giọng của Dư Oánh Oánh rất bình tĩnh, nhưng lại lộ rõ sự thất vọng: “Một tháng không nhìn thấy bóng dáng của tôi, bố tôi chẳng những không đi tìm tôi, còn đưa mẹ tôi vào Bệnh viện số 9, ông nội bị chọc tức tới nỗi phải vào phòng ICU, thế mà bố tôi lại thản nhiên đưa nhân tình và mấy đứa con của bà ta về nhà ăn sung mặc sướиɠ, đây còn xứng là người làm bố sao? Tôi trở về mà ông ta còn chẳng thèm hỏi thăm tôi lấy nửa câu, còn vu cho tôi là ác quỷ, đây là chuyện một người bố sẽ làm sao? Tôi thật sự không hiểu nổi, cho nên mới tới đây hỏi cho rõ.”
Dư Trung Nguy vừa nghe một tràng này liền biết tình hình không ổn, liền bày ra dáng vẻ không hay biết gì: “Cát Nam, ai bảo cậu tới làm phiền con gái tôi? Cậu…”
Lời này còn chưa kịp nói hết, ông ta đã nhìn thấy nụ cười khıêυ khí©h của Dư Oánh Oánh, không biết vì lý do gì, đầu gối của ông ta đột nhiên cảm thấy đau nhói, cả người không khống chế được mà ngã nhào về phía trước. Chỉ nghe thấy một tiếng “phanh” vang lên, đầu ông ta cắm thẳng vào trong thùng máu chó kia.