Dư Oánh Oánh chẳng nói tới lời thứ hai, lập tức nhảy xuống giường, sau đó từ từ bước tới bên người mụ già.
Cô hận người phụ nữ này.
Người phụ nữ này biết rõ cô bị lừa bán, vậy mà còn mua cô về, đánh đập, sỉ nhục và biến cô thành nô ɭệ.
Khi được giải cứu, trên người cô không một chỗ nào là còn nguyên vẹn. Cánh tay biến dạng cong queo, bởi vì khi bị gãy tay cô không được đưa tới bệnh viện thăm khám, trên chân phủ kín bởi những vết sẹo, đó đều là dấu vết còn lưu lại từ những lần bị bỏng.
Vết sẹo trước là kiệt tác do mụ già này gây ra, vết sẹo sau là công lao của gã đàn ông kia.
Dư Oánh Oánh gần như không có chút do dự, vươn tay ra chạm vào tứ chi của mụ già trước mặt, sau hàng loạt những tiếng “răng rắc răng rắc” và những tiếng kêu rên của mụ già, không gian hoàn toàn im bặt. Từ nay trở đi, mụ già chết tiệt này sẽ không bao giờ đứng dậy được nữa.
Dư Oánh Oánh đá mụ già nọ sang một bên, rồi quen cửa quen nẻo đi tới bên cạnh chiếc tủ gần đó. Cô dễ dàng mở cánh cửa tủ ra, bỏ tất cả tiền vào một cái túi. Rồi cô lại tìm thêm một chút thuốc chống viêm và bôi lên vết thương của mình.
Sau khi mọi việc xong xuôi, cô nhặt cây gậy của mụ già lên, ngồi sau cửa, tiện tay khóa cửa lại và lặng lẽ chờ gã đàn ông kia đến.
Tên của gã đàn ông kia là Ngô Tam Mộc, lớn lên với dáng vẻ cao lớn cường tráng, chỉ là thuở nhỏ gã từng bị bỏng mặt, cho nên gương mặt của gã trông cực kỳ đáng sợ.
Bởi vì gương mặt ấy, tính tình của gã càng ngày càng trở nên cực kỳ vặn vẹo.
Một mặt, gã ta nhút nhát ngay cả ra ngoài làm việc cũng sợ, chỉ có thể sống bằng nghề nông. Một mặt khác, ở trong nhà gã ta giống như một con ác quỷ. Những vết bỏng trên chân cô đều do gã đàn ông này gây ra.
Gã dùng mùi khét từ da thịt bị cháy để làm đồ nhắm cùng với rượu.
Không có việc làm, không có nguồn thu nhập, Ngô Tam Mộc sống dựa vào mấy mẫu đất. Mấy hôm nay, vừa đúng vào vụ thu hoạch ngô, nên gã thường đi sớm về muộn.
Nửa tiếng sau, ánh nắng hoàn toàn biến mất khỏi căn nhà, cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng bước chân nặng nề truyền tới từ trong sân.
Ngô Tam Mộc có lẽ đã nhìn thấy mấy trái bắp nằm ngổn ngang ở bên ngoài, gã liền cất tiếng gọi “mẹ ơi”, thấy không có ai đáp lại, gã liền lẩm bẩm và đẩy cửa bước vào nhà.
Dư Oánh Oánh gần như nhảy bật lên ngay lập tức, Ngô Tam Mộc còn chưa kịp ngẩng đầu lên thì cây gậy đã không chút do dự đập thẳng vào gáy gã, gã ta lập tức lăn đùng ra bất tỉnh.
Nhanh tay đóng cửa nhà lại, Dư Oánh Oánh lôi gã ta ra ngoài như lôi một con chó chết. Cô tìm một sợi dây gai để trói Ngô Tam Mộc lại, sau đó lại tìm thêm một miếng vải để nhét chặt vào miệng gã.
Ngô Tam Mộc vừa mở mắt ra đã nhìn thấy Dư Oánh Oánh, gã ta cố gắng vùng vẫy.
Ấy vậy mà chẳng có tác dụng gì cả.
Dư Oánh Oánh căn bản không thèm liếc mắt nhìn gã ta lấy một cái. Thay vào đó, cô mở cửa bếp lò đang cháy âm ỉ, dùng xẻng xúc than hồng ra, rồi cầm chiếc xẻng đi tới trước mặt Ngô Tam Mộc.
Trên khuôn mặt xấu xí kia giờ đây không còn vẻ phấn khích như lúc ngược đãi cô nữa. Ngược lại, nó tràn ngập nỗi sợ hãi tột độ. Gã đàn ông liên tục cử động miệng và cơ thể, gã muốn nói gì đó, gã muốn chạy khỏi nơi này.
Giống hệt như Dư Oánh Oánh của những năm trước.
Nhưng cũng giống như Dư Oánh Oánh năm đó, tất cả cố gắng đều chỉ là công cốc mà thôi.
Không một chút do dự, Dư Oánh Oánh đổ toàn bộ than hồng lên người Ngô Tam Mộc, gần như chỉ trong tích tắc, Ngô Tam Mục lập tức gập người lại vì đau đớn, gã ta quằn quại trên mặt đất, cố gắng hét lên thành tiếng.
Chỉ là gã không thể phát ra bất cứ âm thanh gì.
Mặt Dư Oánh Oánh không xen lẫn chút cảm xúc nào, lạnh lùng hất hết xẻng than thứ hai, thứ 3, cho đến khi gã đàn ông trước mắt trợn trắng mắt và rơi vào hôn mê.
Lúc này Dư Oánh Oánh mới đứng lên, cầm lấy chiếc túi vừa chuẩn bị xong và cây gậy, lợi dụng màn đêm mà bước ra ngoài, tránh khỏi tầm mắt của đám dân làng ở đây…
Đây là một ngôi làng buôn người.
Nơi này là một ngôi làng nhỏ nằm sâu trong núi, bởi vì hoàn cảnh sinh sống ở đây quá tệ, căn bản chẳng có người phụ nữ nào bằng lòng gả vào làng này, vì thế, từ rất lâu trước kia, dân làng ở đây đã bắt đầu có tục mua vợ.