Nhưng gã lại không dám nói, chỉ có thể lẩm bẩm trong lòng.
Đúng vào lúc này, một con dao nhỏ đặt ngay trước mắt Cát Nam. Cả người Cát Nam nhất thời cứng đờ lại.
Dư Oánh Oánh cố tình cầm con dao nhỏ kia lên nghịch, như thể có thể lướt lưỡi dao kia cắt ngang yết hầu của gã ta bất cứ lúc nào, giọng nói của Cát Nam run lên: “Cô cô cô… cô muốn làm gì?”
Dư Oánh Oánh lúc này mới nói: “Dư Trung Nguy ở đâu?”
Hôm nay Dư Trung Nguy có việc lớn. Ông cụ Dư vẫn đang hôn mê, công ty như rắn mất đầu, đương nhiên Dư Trung Nguy muốn nhân cơ hội này nắm hết quyền lực. Chỉ tiếc là mấy khoản đầu tư của ông ta thua lỗ quá nhiều, ông cụ Dư đã đuổi Dư Trung Nguy tới một chi nhánh. Theo quy trình bình thường, ông ta không có quyền nắm giữ bất cứ vai trò gì.
Nếu không, Dư Trung Nguy đã chẳng phải vất vả thuyết phục một số vị giám đốc tới, triệu tập một cuộc họp hội đồng quản trị lâm thời, ý đồ thông qua việc bỏ phiếu để nắm giữ chức quyền, trở thành chủ tịch của Dư thị.
Cát Nam nào dám để lộ chuyện này với đứa con gái bạo lực trước mắt, gã chỉ run run rẩy rẩy cảnh báo cô: “Cô cô cô cô… đừng ỷ vào chút sức mạnh mà cho rằng mình là người vô địch thiên hạ đấy! Chắc cô vẫn chưa biết đâu nhỉ, ngay khi cô mất tích ông cụ Dư đã rơi vào hôn mê, hiện ông ấy đã nằm trong phòng ICU suốt 20 ngày, không có ai chống lưng cho cô đâu.”
Dư Oánh Oánh sửng sốt.
Kiếp trước khi cô trở về, rõ ràng ông nội rất khoẻ mạnh, cho nên hôm qua cô mới không vội vàng chạy tới thăm ông. Sao đột nhiên ông lại đổ bệnh được chứ?
Dĩ nhiên, cô hiểu ngay tại sao Dư Trung Nguy lại dám to gan tới như vậy.
Ban đầu, bởi vì có ông nội trấn giữ, Dư Trung Nguy mới buộc phải kiêng kỵ, cố gắng duy trì chút tình nghĩa ngoài mặt mũi. Đến khi cô mất tích, ông nội lại nằm trong phòng ICU lâu như vậy, chỉ sợ là ông đã chẳng còn cơ hội tỉnh lại nữa, sau này Dư Trung Nguy có thể muốn làm gì thì làm.
Cho nên ông ta mới đưa ra quyết định, hoặc dứt khoát không làm, hoặc đã làm thì phải làm tới cùng. Dư Trung Nguy liền nhốt mẹ cô vào bệnh viện tâm thần, thuận tiện đưa người mình yêu về nhà.
Dù sao thì sau này ông ta chính là chủ của nhà họ Dư.
Cát Nam nhận ra sự thay đổi trên mặt cô, liền cho rằng cô biết sợ mà rút lui, nỗi sợ hãi trong lòng gã biến mất, gã lại cất giọng doạ nạt: “Cô đừng tưởng rằng mình vẫn là cô công chúa nhỏ được ông cụ bảo vệ nữa, ngoan ngoãn ngẫm lại tình cảnh của chính mình đi.”
Nói rồi, gã còn tự vỗ vào cánh tay của mình, như thể phủi đi những thứ không sạch sẽ bám vào tay: “Được rồi, cũng đã tới lúc rồi đấy. Oánh Oánh à, ông cụ đã không còn quyền gì nữa, từ nay bố cô là chủ nhà họ Dư, nếu muốn sống tốt thì ngoan ngoãn một chút, hiểu chưa? Tử Minh còn đang nằm trong viện, cô nghĩ lại xem mình nên làm gì cho phải?”
Dư Oánh Oánh lại như thể nghe không hiểu, hỏi lại lần nữa: “Tôi nên làm gì chứ?”
Cát Nam lập tức nói: “Cô không biết phải xin lỗi sao? Ngoan ngoãn nhận lỗi cô không biết à? Không biết phải cần xin tha thứ ư? Cô…”
Lời của gã còn chưa dứt, lưỡi dao nhỏ đã sượt qua cổ và cắm thẳng vào lưng ghế phía sau gã ta. Cát Nam cố gắng kiềm chế bản thân không nhúc nhích, cổ vô tình cọ một cái, một cơn đau nhói xuất hiện khiến Cát Nam toát mồ hôi.
Gã không dám tin mà nhìn vào Dư Oánh Oánh, sao con nhãi này không biết sợ trời sợ đất thế này?
Cho dù hành vi của Dư Trung Nguy không đúng, dù ông cụ Dư không thể ngồi dậy được nữa, nhưng chung quy Dư Trung Nguy vẫn là người nhà họ Dư, con bé này muốn nhận được tiền, sao lại không biết sợ hãi như thế.
Gã ta nào biết rằng, con người ở thời mạt thế làm gì nghĩ tới tương tai.
Dư Oánh Oánh chỉ một lòng muốn báo thù, làm sao sẽ cúi đầu vì chút tiền ấy? Huống chi, cô cũng không thiếu tiền!
Sắc mặt của Dư Oánh Oánh càng lúc càng trầm xuống, cô chỉ hỏi đúng hai câu: “Bệnh của ông nội ra sao? Dư Trung Nguy đang ở nơi nào?”
Không biết vì lý do gì, Cát Nam cảm thấy quanh người cô đang tỏa ra một luồng sát khí chết chóc khiến người ta phải run sợ, gã biết rõ mình không nên trả lời hai câu hỏi kia, nhưng lại không thể khống chế nổi nỗi sợ hãi trong lòng mà run rẩy đáp: “Bệnh tình của ông cụ Dư đã ổn định lại, hiện ông ấy đang ở Bệnh viện số 2. Hôm nay Dư Trung Nguy sẽ tổ chức cuộc họp hội đồng quản trị khẩn cấp tại trụ sở chính.”