Chương 18

Hơn nữa, vẫn còn bốn người. Ông ta hiểu rõ sức mạnh của tất cả những người mình thuê tới đây, người vừa rồi chính là người yếu kém nhất. Vì thế, ông ta vẫn còn cơ hội.

Tưởng Ngộ tự tin nói: “Xem tôi đây.”

Dứt lời, ông ta liền rút kiếm gỗ đào đeo sau lưng ra, nện mạnh bước chân tiến về phía trước, vừa lẩm bẩm, vừa rải hỗn hợp chu sa xuống, từ từ vòng quanh vòng chiến trước mắt.

Dư Oánh Oánh căn bản không buồn để ý tới tên đạo sĩ này, cô vươn tay nắm lấy nắm đấm của kẻ tấn công, rồi tung ra một cú huých cùi chỏ khiến đối phương ngã sấp mặt xuống đất.

Sau đó cô bỗng tung người nhảy lên, ném cây gậy trong tay về phía tên đứng cuối cùng. Cây gậy kia như hóa thành thiên binh, từ trên trời giáng xuống, đối phương rõ ràng vẫn có thể di chuyển, nhưng trong khoảnh khắc ấy lại không thể phản ứng lại, cứ vậy mà đứng yên cho gậy bổ xuống.

Sau hai tiếng “ầm ầm”, người kia liền ngã xuống đất và hôn mê bất tỉnh, gậy gỗ cũng biến thành vụn gỗ, nhẹ nhàng rơi xuống sàn nhà.

Cảnh tượng này đáng sợ tới mức nào?

Tên cuối cùng cố nén nỗi sợ hãi, liếc nhìn người bên cạnh, rồi lao vọt tới trước mặt Dư Oánh Oánh. Người bên cạnh kia có thân hình nhỏ bé, vẫn còn lảng vảng bên ngoài vòng chiến, lúc này gã đột nhiên rút ra một thứ gì đó rồi cũng nhanh chóng chạy về hướng của Dư Oánh Oánh.

Dư Oánh Oánh trực tiếp đá bay kẻ lao tới tấn công từ chính diện, rồi chuyển hướng cú đá, đạp bay thứ trong tay người còn lại. Thứ kia rơi xuống, cắm “phập” vào người của chính kẻ cầm nó, thân hình người nọ lung lay mấy cái, rồi đổ sập xuống.

Dư Oánh Oánh nhanh chóng biết được, đó là thuốc gây mê!

Vì để đối phó với cô, đám người này quả thật không từ một thủ đoạn nào!

Cô quay đầu lại. Hai tên còn lại kia không ngờ Dư Oánh Oánh lại hạ gục năm vị cao thủ có thể lấy một địch mười chỉ trong nháy mắt. Sắc mặt của hai người bọn họ lập tức thay đổi.

Dư Oánh Oánh nhìn thẳng vào Tưởng Ngộ, hỏi: “Đã nhìn ra chưa? Tôi bị cái gì nhập vào người, là quỷ hay là yêu?”

Tưởng Ngộ đã biết mình gặp phải quỷ thật rồi, nếu lúc này ông ta đáp không bị thứ gì nhập vào, sau này đừng mơ tới việc làm đạo sĩ nữa. Mà nếu nói có, vậy ông ta sẽ phải chết ngay lập tức.

Cho nên, Tưởng Ngộ muốn ngất đi.

Nhưng còn chưa kịp ngất, ông ta đã nghe thấy một tiếng vèo vang lên bên tai, một cây bút chì cứ thế bay vèo qua mặt ông ta, rồi cắm thật sâu vào trong tường.

Tưởng Ngộ làm sao còn dám ngất đi nữa, lập tức nói: “Cô gái này mặt mày sáng sủa, không bị thứ gì bám theo cả.”

Dư Oánh Oánh liền mỉm cười, cô nhìn về phía cái thùng màu đen bên cạnh: “Đây là thứ gì?”

Sắc mặt của Cát Nam lập tức tối sầm lại.

Dư Oánh Oánh nói thẳng ra: “Muốn bắt quỷ trừ yêu, cần phải có máu chó đen, ở đây có nhiều như vậy, bố tôi đúng là yêu thương tôi thật đấy. Chỉ là tôi cảm thấy, con gái mất tích suốt 1 tháng, ông ta chẳng quan tâm tôi đã đi đâu hay có bị thương không, ngược lại còn cho rằng tôi bị ác quỷ nhập vào người, việc này đâu phải việc một người bố có thể làm được chứ. Tưởng đại sư, tôi cảm thấy người bị ác quỷ nhập thân là ông ta mới đúng, ông thấy sao?”

Tưởng Ngộ ấp úng.

Dư Oánh Oánh liền nói: “Tôi cũng muốn trừ tà.”

Cát Nam chỉ cảm thấy toàn thân ớn lạnh.

****

Dư Oánh Oánh nói xong, liền quay về phòng tìm thứ gì đó, một lát sau cô mới bước ra, tiện thể sai bảo: “Đi lên, cõng người xuống đây. À đúng rồi…”

Cát Nam thấy cô chỉ chỉ vào cái thùng màu đen kia: “Đem cả thứ này đi cùng.”

Một nhóm bảy người đàn ông, nhưng không một ai dám lên tiếng phản đối, đến cả kẻ vừa bị Dư Oánh Oánh đá bay lúc này cũng phải bò dậy làm việc.

Khi bước xuống dưới tầng, người bị đá kia còn rất chủ động, nhanh nhảu chạy tới mở cửa xe ra: “Chúng tôi ngồi chiếc xe này tới.” Nói rồi, gã liền ngồi vào ghế lái, còn Dư Oánh Oánh ngồi ở ghế phụ.

Dư Oánh Oánh liếc mắt nhìn người kia một cái, chắc là sợ Dư Oánh Oánh hiểu lầm, người nọ vội vàng nói: “Tôi tên là Ngô Tiên Phong, là gia chủ đời thứ 21 của Ngô gia quyền, cô là người của môn phái nào? Thầy của cô là ai?”

Cát Nam không nhịn được mà mắng thầm một câu: Tôi bỏ tiền ra để anh đánh người ta, anh lại bày ra dáng vẻ thân thiết như vậy làm gì.