Dư Oánh Oánh suy đoán, hôm qua cô đã gây ra náo loạn lớn tới như vậy, mà Dư Trung Nguy không hề báo cảnh sát, vậy chắc chắn là ông ta muốn giải quyết chuyện này một cách riêng tư, ông ta cũng cần tìm cô nói chuyện.
Vì thế, mấy người họ liền tới căn hộ mà ngày thường Dư Oánh Oánh vẫn ở.
Làm thế cũng tránh để người bố kia không tìm ra mẹ con họ.
Hoa Noãn Dương vẫn cần phải nghỉ ngơi thêm, vừa trở về căn hộ bà ấy liền đi ngủ. Dư Oánh Oánh dọn dẹp lại một chút, đang dọn dở, tiếng kêu của dì Trương đột nhiên vang lên: “Các người là ai? Làm sao các người lại vào được đây?”
Dư Oánh Oánh lập tức cầm gậy bước ra ngoài.
Người xuất hiện trước mắt cô lại là Cát Nam. Chuyện ngày hôm qua đã dọa Cát Nam Sợ mất mật, nếu không phải do bị bắt buộc, còn có thêm người đi cùng, còn lâu gã mới muốn mò mặt tới.
Dư Oánh Oánh vừa xuất hiện, gã đã nhanh chóng lùi về sau hai bước, núp sau lưng đám người do mình dẫn tới.
Đi cùng với gã còn có sáu người khác, trong đó một một người đàn ông gầy gò mặc áo dài, trông mặt mũi chắc chỉ tầm 40-50 tuổi, nhưng tóc đã bạc phơ, thoạt trông cũng có khí chất lắm.
Dư Oánh Oánh liếc mắt một cái liền nhận ra người đàn ông trung niên kia, người này còn không phải là Tưởng Ngộ, vị Tưởng đại sư mà Dư Trung Nguy tin tưởng nhất đó sao?
Sau khi cô được giải cứu ở kiếp trước, đã từng gặp người này. Lúc ấy tinh thần cô luôn trong trạng thái hoảng hốt, Dư Trung Nguy liền nhờ Tưởng Ngộ tới gọi hồn cho cô. Kết quả, tên thần côn này lại nói với Dư Trung Nguy, ba hồn bảy phách của Dư Oánh Oánh không đủ, là một đứa ngu ngốc, không thể nào cứu chữa được nữa. Từ đó trở đi, đãi ngộ của Dư Oánh Oánh càng ngày càng đi xuống.
Không ngờ được, ở kiếp này, Tưởng Ngộ lại ở bên cạnh Dư Trung Nguy sớm như thế.
Tưởng Ngộ có ba bản lĩnh: bói toán xem cát hung, coi phong thuỷ, còn một tài năng khác mà cô mới chỉ được nghe nói, người này bắt quỷ trừ ma khá giỏi.
Xét theo tình hình hiện tại, chắc là ông ta tới để bắt quỷ trừ ma.
Dù sao thì ngày hôm qua Dư Oánh Oánh đã có màn thể hiện sức mạnh ngoạn mục như thế, bất cứ ai chứng kiến cũng sẽ phải hoài nghi. Chỉ là, những người thật sự quan tâm sẽ lo lắng cho sức khỏe của cô, còn những người không quan tâm thì sẽ sợ hãi đến mức không dám gặp cô, để mặc cho người khác tới xử lý.
Cô không hề thất vọng trước suy đoán đó, chỉ nhẹ nhàng nói với dì Trương: “Dì vào trong chăm sóc mẹ con đi, nhớ khóa cửa lại.”
Cát Nam núp sau lưng đám người kia, nói với Tưởng Ngộ: “Chính là nó. Nó đột nhiên trở nên mạnh mẽ lạ thường, còn hành động như một đứa điên nữa.”
Tưởng Ngộ liếc nhìn Dư Oánh Oánh một cái, Dư Oánh Oánh cũng đáp trả ông ta bằng một ánh mắt trào phúng.
Dư Oánh Oánh đã sống trong mạt thế 10 năm, từng gϊếŧ chết không biết bao nhiêu zombie, cũng xử lý không ít kẻ phản bội, ánh mắt của cô được tôi luyện từ máu tanh mà ra.
Chỉ cần một cái liếc mắt của cô, sắc mặt của Tưởng Ngộ đã lập tức thay đổi, sợ hãi thốt ra một câu: “Quỷ nhiên có quỷ!” Sau đó ông ta liền quay người đi, phất tay ra hiệu cho mấy người ở phía sau.
Nháy mắt, có năm tên cao to lực lưỡng nhào tới.
Hiển nhiên, có bài học từ ngày hôm qua, những người được phái tới hôm nay đều không phải dạng tầm thường. Trong số những tên đang lao tới, có một kẻ vô tình đυ.ng trúng kệ giày ở bên cạnh, kệ giày cứ thế bị một quyền của tên này đập nát.
Cát Nam sợ tới mức vội lùi thêm một bước nữa.
Trên thực tế, Dư Oánh Oánh rất bình tĩnh, cô thong thả lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách với đám người này, rồi trực tiếp vung gây lên, nhắm thẳng vào tên chạy lên đầu tiên. Một tiếng kêu vang lên, cả người tên kia đổi hướng, đập mạnh vào tường.
Chỉ nghe một tiếng “rầm” vang lên, đối phương hoàn toàn ngã gục xuống đất, không đứng lên nổi.
Sức mạnh nhường này, Cát Nam mới chỉ được nghe Đường Liễu Liễu kể qua, chứ chưa được tận mắt chứng kiến bao giờ. Sắc mặt của gã trở nên khó coi, vội quay sang nói với Tưởng Ngộ người cũng có sắc mặt khó coi không kém: “Trông bây giờ thì mạnh vậy thôi, chứ ngày trước nó còn chẳng nhấc nổi một xô nước. Đại sư ngài xem thử có cách nào hay không?”
Thật ra, giờ phút này Tưởng Ngộ đã muốn vắt chân lên cổ bỏ chạy rồi, ông ta không ngờ cô gái trẻ kia lại mạnh tới vậy. Nhưng bỏ chạy lại đồng nghĩa với việc lộ tẩy, từ nay về sau ông ta đừng hòng lăn lộn trong cái nghề này nữa.