Chương 16

Tiếc thay, Dư Oánh oánh lại nhanh chóng tới nơi cư trú để báo án.

Cảnh sát đặc biệt quan tâm tới vụ án này, lập tức tăng ca để lấy thêm lời khai của cô, họ vừa dò hỏi xem cô bị ai lừa bán đi, vừa dò hỏi về tình hình của thôn Ngô Ngao Tử.

Đối với câu hỏi thứ hai, Dư Oánh Oánh có thể trả lời rất rõ ràng, dù sao cô cũng vừa mới trở về từ ngôi làng đó mà. Còn về việc những ai đã bắt cóc và bán cô đi, cô lại không nhớ nổi, suy cho cùng, cộng 6 năm kiếp trước và 10 năm mạt thế mà cô từng sống, đã 16 năm trôi qua, cô chỉ nhớ rõ duy nhất một người.

Cô miêu tả: “Người nọ cao khoảng 1m75, rất gầy, đầu trọc, mắt rất lớn, lại lồi, y hệt như mắt cá vàng vậy. Bàn tay trái thiếu mất một ngón. Bọn họ gọi người đó là Lão Tam.”

Sau khi khai báo xong, cảnh sát bảo cô ký tên rồi cho cô về nhà trước.

Dư Oánh Oánh không hề biết rằng, sau khi biên soạn lại hồ sơ và trình báo lên cấp trên, bản thân lại nhận được một tin nhắn: Đêm qua, một tổ chuyên án được thành lập khẩn cấp để giải quyết vụ án tại thôn Ngô Ngao Tử, hiện tổ chuyên án đã tiến thẳng tới tỉnh X.

Chỉ là, cấp trên vẫn yêu cầu họ chuyển một bản sao tài liệu và lời khai của người báo án cho tổ chuyên án kia.

Cách xa hàng ngàn dặm, Hạ Tinh Lâu cầm bản ghi chép và ghi nhớ ba chữ trên đó: Dư Oánh Oánh.

Rất nhanh, đội trưởng Trương đã tiến tới, nói: “Hạ tổng, chúng tôi sắp bắt đầu một chiến dịch đột kích bất ngờ, vùng khỉ ho cò gáy lắm điêu dân, tôi cảm thấy anh vẫn nên ở đây chờ chúng tôi giải quyết xong, rồi hãy lên núi.”

Hạ Tinh Lâu trả lời: “Không cần, xuất phát đi.”

Đoàn người nhanh chóng bước lên xe, sau đó lặng lẽ tiến về hướng thôn Ngô Ngao Tử. Mãi cho đến chân núi, mọi người mới xuống xe, kiểm tra trang bị cẩn thận rồi bắt đầu lên núi.

Nơi này là một phần mở rộng của dãy núi Tần Lĩnh, chung quanh là những sườn dốc thẳng đứng. Hiện tại đang vào mùa thu, ở nơi này có đủ mọi loại côn trùng, chuột, rắn qua lại tác quái, đừng nói là người bình thường, dù có là cảnh sát được huấn luyện thường xuyên cũng phải vô cùng cẩn thận.

Đội trưởng Trương nhìn về phía Hạ Tinh Lâu nhiều lần, nhận ra anh không hề có dấu hiệu mệt mỏi, bước đi vô cùng vững vàng.

Cứ như vậy, cả nhóm đi xuyên qua núi suốt cả một đêm, tới sáng sớm hôm sau, cuối cùng họ cũng tới được thôn Ngô Ngao Tử.

Lúc này, ánh mắt trời chỉ vừa mới ló dạng, Hạ Tinh Lâu đứng từ trên cao nhìn xuống, trên mặt đất sương sớm lượn lờ, chỉ thấy toàn bộ những ngôi nhà trong làng này được xây dọc theo sườn núi, mấy chục ngôi nhà nằm rải rác không tập trung. Một số được xây bằng đá, một số được xây bằng gỗ, căn nhà nào tốt nhất thì được xây bằng gạch đỏ. Vừa nhìn đã biết nơi này là nơi nghèo kiết xác.

Những chú gà trống trong làng gáy không ngừng. Khói vẫn chưa bốc lên từ những ống khói, cả ngôi làng vẫn còn đang chìm trong giấc mộng.

Đội trưởng Trương nói: “Ngô Nhị Trụ kia sống trong ngôi nhà thứ 3 ở phía đông của làng.” Anh ta chỉ trò một hồi: “Lát nữa Tiểu Vương sẽ dẫn đội qua đó, anh chỉ cần đi theo cậu ấy là được.”

Hạ Tinh Lâu gật đầu, rồi hỏi lại: “Còn tên Ngô Tam Mộc kia?”

Đội trưởng Trương đã nắm rõ toàn bộ tình hình, anh ta nhanh chóng chỉ về ngôi nhà thứ 5 ở phía đông: “Là nơi đó.”

Hạ Tinh Lâu nhớ kỹ vị trí, lại tiếp tục gật đầu: “Hành động đi.”

Dư Oánh Oánh báo án xong, không kìm được mà thở phào nhẹ nhõm.

Cô từng sống ở nơi đó năm năm, cô hiểu rõ việc đưa cả ngôi làng đó ra ánh sáng trước năm năm sẽ đưa tới kết cục gì? Chưa nói tới việc có thể cứu được những người đang bị mắc kẹt ở đó, ít nhất thì cũng có sáu bé gái và ba bé trai trong trí nhớ của cô sẽ không bị bán vào nơi địa ngục đó.

Vì lý do này, trên đường trở về bệnh viện, cô lái xe chậm hơn một chút.

Cô lẳng lặng ngắm nhìn thành phố lung linh rực rỡ, khắp nơi đều là những tòa cao ốc san sát nhau, nhìn dòng người chen chúc qua lại. Nơi này không có zombie, không có hỗn loạn, cô vẫn khỏe mạnh, mẹ cũng chưa chết. Thật tốt đẹp biết bao.

Hoa Noãn Dương được theo dõi cả đêm, bác sĩ không phát hiện ra vấn đề gì, nên từ sáng sớm nay, mẹ con họ đã được xuất viện về nhà.