Nhưng cô lại không muốn trở về vị trí cũ, trừng phạt đó quá nhỏ, cô không thích.
Một người mẹ mất con gái đã cảm thấy lo lắng, bất lực và tuyệt vọng đến nhường nào? Một người vợ bị chồng nhốt vào bệnh viện tâm thần đã cảm thấy sợ hãi và cô độc ra sao? Khoảnh khắc cuối cùng, khi bà ấy rơi xuống nước hồ lạnh lẽo đó, bà đã cảm thấy thế nào?
Bản thân cô bị người ta bắt cóc và bán đi, suốt năm năm bị đòn roi, bị xâm hại, từ một cô gái vô tư biến thành một người phụ nữ tự căm ghét và ghê tởm chính bản thân mình, trên lưng còn mang gánh nặng mất mẹ, cuối cùng đã chọn tới cách tự sát.
Tất cả những điều này, làm sao có thể dùng cách trở lại vị trí cũ hoặc ly hôn để xoá nhoà được?
Phàm là kẻ có sai lầm, tất phải chịu phạt!
Đây là quy tắc ứng xử của cô trong ngày tận thế, và cô đã mang nó trở về nơi này.
Cho nên, việc cô làm trước tiên là đi tìm Đỗ Trương, cứ không phải quay về nhà cũ.
Mẹ của Đỗ Trương là một nhà từ thiện nổi tiếng, có nhiều mối quan hệ và năng động, bà đặc biệt yêu quý Dư Oánh Oánh. Việc của Đường Nghệ Vân, cô còn cần mẹ con họ giúp đỡ rất nhiều.
Đỗ Trương nhanh chóng sắp xếp một bác sĩ và cũng tự mình đến thăm khám cho Hoa Noãn Dương.
Biết tin Dư Oánh Oánh mất tích, cô ấy vô cùng kích động. Vừa gặp lại nhau, Đỗ Trương ôm chầm lấy Dư Oánh Oánh, quan tâm hỏi thăm: “Cậu đã đi đâu vậy? Sao mãi mới chịu trở về? Dì bị sao thế? Sao tự nhiên lại phải tới bệnh viện khám?”
Dư Oánh Oánh kể lại mọi chuyện đã xảy ra trong 1 tháng qua cho Đỗ Trương: “Tớ bị bắt cóc và bị nhốt lại suốt 1 tháng vừa rồi, cụ thể bị nhốt ở đâu tớ không thể nói rõ với cậu được.” Nhân tiện, cô cũng kể lại những việc mà Dư Trung Nguy đã làm.
Đỗ Trương là một thiếu nữ vô cùng đáng yêu với đôi mắt to tròn như ngọc, lúc này đôi mắt ấy đang trợn trừng, lộ rõ cơn tức giận không thể che giấu: “Bố của cậu đã nɠɵạı ŧìиɧ từ lâu rồi. Bố cậu đâu phải đồ ngốc, không dưng đi nuôi con cho người khác làm gì. Hơn nữa, ông nội cậu tài giỏi như vậy, bố cậu vẫn dám làm thế, chắc chắn là bởi vì đứa con trai kia, ông ta có nền tảng vững chắc rồi! Không có gì phải sợ nữa.”
Dư Oánh Oánh không khỏi giật mình sửng sốt.
Cô chỉ mới bắt đầu suy luận ra sự thật sau khi biết được mọi chuyện, thế mà không ngờ Đỗ Trương lại đoán trúng chỉ trong vài câu, lý do lại đơn giản đến vậy.
Kiếp trước là cô quá hồ đồ, quá cả tin.
Đỗ Trương nắm chặt lấy tay cô, nói: “Cậu đừng sợ, tớ biết cậu lo sợ thanh danh của mình bị phá huỷ vì người bố xấu xa của cậu, việc này cứ giao cho tớ. Hai đứa con hoang kia tên là Đường Liễu Liễu và Đường Tử Minh đúng không, tớ sẽ khiến bọn chúng không thể đặt chân vào giới thượng lưu này!”
Dư Oánh Oánh rất cảm kích người bạn này: “Cảm ơn cậu, Đỗ Trương.”
Đỗ Trương lập tức ưỡn ngực, vỗ vỗ ngực nói: “Cậu không cần cảm ơn tớ, chúng ta là bạn tốt mà.”
Sau đó Đỗ Trương cẩn thận ngẫm nghĩ cái tên Đường Nghệ Văn này: “Nghe có chút quen quen, bà ta từng tham dự bữa tiệc của mẹ tớ, để tớ về kiểm tra lại tài liệu về bà ta giúp cậu.”
Không bao lâu, Hoa Noãn Dương đã kiểm tra xong.
Bác sĩ nói với Dư Oánh Oánh: “Không có vấn đề gì lớn, thứ nhất, có lẽ do bà ấy bị trói trên giường trong một khoảng thời gian dài vì đám người đó sợ bà ấy gây náo loạn. Vả lại bà ấy cũng không được cung cấp đủ dinh dưỡng nên cơ thể rất yếu. Thứ hai, bà ấy đã bị cho dùng quá nhiều thuốc an thần, nên sẽ cảm thấy buồn ngủ nhiều hơn bình thường. Cứ chú ý quan sát tình trạng của bà ấy là được.”
Đến lúc này, Dư Oánh Oánh mới cảm thấy yên tâm.
Đỗ Trương cảm nhận rõ ràng sự lo lắng của Dư Oánh Oánh, cô ấy cũng không nói nhiều mà lập tức rời đi. Đến khi này, Dư Oánh oánh mới bước vào phòng bệnh. Trên giường, mẹ cô đang nằm ngủ, nhưng rõ ràng là bà ấy không được thoải mái, lông mày bà nhíu chặt lại, tay cũng nắm chặt, cả người luôn trong trạng thái phòng bị.
Dư Oánh Oánh chìm trong đau khổ và oán hận. Cô ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, nắm lấy tay mẹ.
Có lẽ cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay của cô, có lẽ nhận ra con gái mình, bàn tay Hoa Noãn Dương dần dần buông lỏng, rồi những ngón tay của bà đan vào những ngón tay của Dư Oánh Oánh, siết chặt lại.