Chương 12

Chủ nhiệm Hồ là người từng trải, làm sao dám nói gì? Hơn nữa, lời Dư Oánh Oánh nói rất đúng, hai bố con họ đánh nhau, ông ta xen vào giữa làm quái gì.

Vì thế chủ nhiệm Hồ đứng yên không nhúc nhích.

Sau đó, Dư Oánh Oánh lại quay sang nói với Cát Nam: “Trợ lý Cát, có thể nói chuyện riêng một chút không?”

Cát Nam do dự một chút, chung quy Dư Oánh Oánh vẫn là đại tiểu thư nhà họ Dư, trước mặt cảnh sát, một trợ lý như gã không thể đi quá xa. Huống chi, gã ta cũng chẳng cảm thấy Dư Oánh Oánh có thể làm được việc gì, vì thế liền bước lên phía trước một bước.

Dư Oánh Oánh cũng tiến lên một bước.

Cát Nam cho rằng Dư Oánh Oánh sẽ nói gì đó, chẳng ngờ được, cô lại vươn tay ra. Trong tay cô là một cây đè lưỡi bằng gỗ, một vật thường thấy trong bệnh viện.

Gã đã biết Dư Oánh Oánh trở nên rất lợi hại, nhưng kỳ thật lại chẳng tin mấy.

Đường Liễu Liễu là kiểu năm ngón tay chưa dính nước xuân, Đường Tử Minh chỉ là một nhân viên phòng thí nghiệm, hai anh em nhà này thì có bao nhiêu sức chứ?

Dư Oánh Oánh có lẽ mạnh hơn người bình thường một chút, nhưng cũng chỉ có một chút mà thôi.

Cát Nam cho rằng Dư Oánh Oánh dùng cây đè lưỡi chỉ để tỏ ra bản thân có chút lợi hại, không nhịn được mà bật cười: “Thứ này ấy à, cho 10 cây tôi cũng có thể bẻ…”

Nói tới đây, gã lập tức ngây người ra, đứng đờ ở đó, trơ mắt nhìn cây đè lưỡi trong tay Dư Oánh oánh biến thành bột phấn, một cơn gió nhẹ thổi bay toàn bộ bột gỗ đi.

Sao… Sao có thể như vậy được?

Chẳng phải đây là việc chỉ có trong tiểu thuyết võ hiệp sao?

Sao mà…

Tiếp theo, gã ta lại nghe thấy giọng nói thản nhiên của Dư Oánh Oánh: “Xương người cũng chỉ đến thế mà thôi. Trợ lý Cát có muốn thử một chút không?”

Cát Nam chỉ cảm thấy có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, gã vội vã lùi lại 4-5 bước, rồi mới dừng lại.

Đến khi ngẩng đầu lên, gã lại thấy ánh mắt của Dư Oánh Oánh nhẹ nhàng lướt qua cổ mình. Cát Nam lập tức rụt cổ lại, sau đó, như để giữ mạng mình, gã lập tức đưa mắt ra hiệu cho tên trợ lý đứng bên cạnh.

Trợ lý tiến lại gần những nhân viên bệnh viện vừa chạy ra theo mình, sau vài lời trao đổi không rõ ràng, đám người này không còn nhìn về phía Hoa Noãn Dương và Dư Oánh Oánh nữa, thay vào đó họ đi về phía cảnh sát.

Hiển nhiên đã chẳng còn việc gì nữa.

Dư Oánh Oánh thấy vậy, lại quay sang thấy mẹ mình lung lay sắp ngã, cô vội đỡ mẹ ngồi vào trong xe.

Sau khi nhấn nhẹ chân ga, chiếc xe liền lao vυ"t đi.

Cát Nam suýt nữa thì bị tông trúng, gã ta lùi lại vài bước mới có thể đứng vững được, đồng thời cũng hít no một bụng toàn khói xe.

Đám tay sai ở bên cạnh chưa hiểu rõ tình hình, còn không nhịn được mà mắng một câu: “Con ranh con này, trợ lý đặc biệt, sao ngài lại thả nó đi như thế?”

Cát Nam lúc này đã đổ đầy mồ hôi lạnh, thầm nghĩ: tao mà không thả nó đi, tao đã chết mất xác rồi. Nhưng nghĩ tới cảnh tượng lúc quay về, gã lại sầu não.

Hoa Noãn Dương vốn đã yếu ớt, lại phải trải qua nhiều ngày giày vò, bà cố gắng lắm mới giữ được tỉnh táo tới hiện tại, thế nên vừa ngồi lên xe, bà đã chìm dần vào giấc ngủ.

Dì Trương chăm sóc cho Hoa Noãn Dương, còn Dư Oánh Oánh lại thẳng xe vào thành phố, tìm một bệnh viện khám lại cho mẹ. Có trời mới biết được đám người ở bệnh viện số 9 đã làm gì bà ấy?

Chỉ là lúc này, không thể đặt lịch khám ở bất cứ bệnh viện nào cả. Dư Oánh oánh liền lái xe tiến thẳng tới bệnh viện Huỳnh Ái, trên đường đi cô đã gọi điện cho Đỗ Trương. Cô ấy là bạn thân từ thuở bé của Dư Oánh Oánh, ở kiếp trước, chỉ có cô bạn này là vẫn luôn giúp đỡ Dư Oánh Oánh. Huỳnh Ái là bệnh viện của nhà Đỗ Trương.

Hơn nữa, Dư Oánh Oánh cũng có việc cần nhờ Đỗ Trương giúp.

Ngay từ khi mới tỉnh lại, cô đã phán đoán tình trạng của mình.

Kỳ thật, đối với những việc làm của Dư Trung Nguy, nếu Dư Oánh Oánh muốn sẽ có thể xử lý rất đơn giản.

Dư Trung Nguy không phải người làm chủ của nhà họ Dư, ông nội Dư Tân Thành của cô vẫn còn sống, chỉ là họ không chung sống cùng một mái nhà mà thôi. Ông nội luôn luôn thiên vị hai mẹ con cô, vì thế, cô đoán hẳn là ông cụ đang bị che mắt, không biết chuyện gì đang xảy ra, nếu để ông nội biết được chân tướng, nhất định ông sẽ giúp mẹ con cô đuổi cả nhà tiểu tam đi, đón mẹ con cô về lại vị trí vốn có của mình.