Dì Trương lo lắng nóng nảy. Lúc này Hoa Noãn Dương cũng đã bình tĩnh lại phần nào. Vừa nhìn thấy dì Trương, bà ấy liền biết Dư Oánh Oánh đã từng về nhà, đứa nhỏ này bây giờ đã có hành động như vậy, chắc chắn không thể bỏ qua cho căn nhà kia.
Hoa Noãn Dương liền nói: “Là bố con và cảnh sát đấy, nhất định bệnh viện đã báo cho cảnh sát và bố con biết. Con cứ để mẹ giải quyết.”
Dư Oánh Oánh không từ chối, mẹ cô không phải người yếu đuối, cô cũng phải cho mẹ biết rõ, Dư Trung Nguy khốn nạn tới mức nào.
Dì Trương vừa đỡ Hoa Noãn Dương đứng vững, đội xe kia đã chạy tới nơi, quả nhiên là xe của cảnh sát, chỉ là chiếc xe đi phía sau lại không phải xe của bố cô, mà là xe của Cát Nam trợ lý đặc biệt của Dư Trung Ngụy.
Hiển nhiên Dư Trung Nguy không ở Bắc Kinh, Đường Nghệ Văn liền tìm Cát Nam tới dọn dẹp.
Đương nhiên trong chuyện này cũng còn ẩn tình khác, Đường Nghệ Văn và Cát Nam là anh chị em họ, nên Cát Nam luôn ra mặt cho cô chị họ này.
Rất nhanh, Cát Nam đã bước xuống xe.
Kỳ thật, gần đây nhà họ Dư xảy ra rất nhiều chuyện.
Trụ cột nhà họ Dư, ông cụ Dư – Dư Tân Thành đổ bệnh, đã phải nằm trong phòng ICU suốt nửa tháng nay vẫn chưa tỉnh lại. Mấy ngày này, Dư Trung Nguy luôn túc trực trong phòng bệnh của ông cụ.
Tuy nhiên, là con trai duy nhất của nhà họ Dư, Dư Trung Nguy không có đủ năng lực để tiếp quản công việc kinh doanh. Lo sợ giá cổ phiếu biến động, nhà họ Dư phải giữ bí mật tin tức, khăng khăng rằng Dư Trung Nguy đang đi công tác.
Vừa rồi Dư Trung Nguy mới nhận được cuộc gọi của Đường Liễu Liễu, cô ta vừa khóc lóc vừa kể lể, Dư Oánh Oánh đã trở lại, chẳng những đập nhà cửa của bọn họ tan tành, mà còn đánh ngất cả Đường Tử Minh.
Dư Trung Nguy không thể về được, đành gọi điện cho Cát Nam tới xử lý. Kết quả, đi được nửa đường Cát Nam lại nhận được điện thoại từ chủ nhiệm Chu của bệnh viện số 9, nói là Dư Oánh Oánh vô cùng bạo lực, đã đả thương mấy người, lại nhất quyết muốn đón Hoa Noãn Dương đi, bọn họ không thể nào ngăn cản được.
Cát Nam chỉ có thể thay đổi phương hướng, vội vội vàng vàng chạy tới đây để ngăn Hoa Noãn Dương xuất viện.
Cũng may, vẫn còn kịp.
Vừa bước xuống xe, Cát Nam đã nói với viên cảnh sát đến xử lý vụ án: “Đó là Dư Oánh Oánh. Đừng để vẻ ngoài ngọt ngào của cô ta đánh lừa. Cô ta chỉ biết tìm phiền phức. Vừa mới đập phá nhà cửa, giờ lại còn gây chuyện ở bệnh viện. Các anh phải hỗ trợ giáo dục lại cô ta…”
Dư Oánh Oánh thực sự rất chán ghét người này, trực tiếp đập mũi gậy xuống vũng bùn bên cạnh.
Rồi cứ thế nhét bùn đất vào trong miệng của tên khốn này.
Cát Nam bị nhét đầy bùn vào miệng.
****
Cát Nam lợm giọng, vội vàng nhổ bùn đất trong miệng ra.
Đến lúc này, Hoa Noãn Dương mới lên tiếng: “Cát Nam, nếu anh còn muốn giữ chút mặt mũi thì tự giải quyết chuyện này đi. Còn nếu đã chẳng cẩn mặt mũi, tôi sẽ lần lượt điểm lại tất cả những chuyện đã xảy ra ngay tại chỗ này, để xem mặt mũi của ông chủ và chị gái anh sẽ ném đi đâu.”
Hoa Noãn Dương cho rằng điều này rất quan trọng, nhưng Cát Nam căn bản không thèm để ý tới. Không có người cùng giới ở đây, ai mà quan tâm đến những lời đồn đại chứ?
Dư Oánh Oánh thật tàn nhẫn. Con bé này vừa trở về đã đả thương Liễu Liễu và Tử Minh, nếu thả nó ra ngoài sẽ còn gây ra nhiều tai hoạ hơn cả mấy lời đồn kia, sao gã có thể đồng ý cho chuyện này xảy ra được?
Thế là Cát Nam lập tức đáp trả Hoa Noãn Dương: “Chị họ tôi làm sao? Phu nhân à, có phải bà bị ảo tưởng, mắc bệnh rồi không. Chủ nhiệm Hồ, bệnh nhân của các người đã có thể xuất viện rồi à?”
Gã ta muốn mượn cớ cảnh sát ở đây, để chủ nhiệm Hồ bắt Hoa Noãn Dương quay lại bệnh viện.
Hoa Noãn Dương nào ngờ được, Cát Nam lại dám làm như vậy, sắc mặt của bà lập tức trở nên khó coi, bà còn muốn nói thêm gì đó, tuy nhiên lại bị Dư Oánh Oánh ngăn lại.
Dư Oánh Oánh nói: “Người không phạm ta, ta không phạm người, nhưng nếu người đã phạm ta, chủ nhiệm Hồ, ông nên biết rõ chứ. Đừng quên, dù thế nào tôi cũng là đứa cháu gái duy nhất của nhà họ Dư, tôi có thể bình yên vô sự, còn ông thì chưa chắc đâu.”