Bốn người phe đối phương không bước thêm nữa, cũng không đồng ý, chỉ có bác sĩ trung niên nọ lên tiếng: “Cô bé à, ở đây đều là bệnh nhân cả, không khỏi bệnh thì không thể xuất viện được đâu.”
“Tôi có thể hiểu được tâm trạng của cháu, nhìn mẹ mình chịu khổ như vậy chắc chắn rất khó chịu, nhưng đây không phải là tra tấn bà ấy, mà là một quá trình trị liệu, chúng tôi là bác sĩ, là người cứu chữa cho bệnh nhân, sẽ không làm hại bà ấy đâu. Cháu cứ yên tâm, để tôi kiểm tra một chút, nếu tình hình của mẹ cháu ổn định có thể gặp người khác, tôi sẽ sắp xếp một cuộc gặp cho mẹ con cháu.”
Nói thật, không biết có phải người này đã từng học tâm lý học hay không, mà thoạt trông ông ta có vẻ cực kỳ dễ gần, nhất là câu “cô bé” kia, phàm là những người có tâm lý yếu đều sẽ bị ông ta thao túng.
Nhưng Dư Oánh Oánh không phải người dễ thao túng như thế, cô hiểu rõ, đối phương chỉ đang kéo dài thời gian.
Cô nói thẳng: “Tôi là con gái ruột của mẹ tôi, tôi yêu cầu được dẫn mẹ tôi đi. Các người có muốn hay không cũng phải đồng ý…”
Lời này còn chưa dứt, cô đã đột nhiên quay đầu lại.
Cây gậy trong tay đã vung ra trước khi cô hoàn toàn quay đầu đi.
Hai trong số bốn tên bảo vệ có vũ trang phía sau cô gần như bị đánh ngay lập tức. Dư Oánh Oánh liền nhấc chân đá bay hai tên còn lại, trong lúc đánh cô cũng tiện tay giật luôn gậy và dùi cui điện trong tay tên bảo vệ cầm đầu.
Dư Oánh Oánh đã tức tới nỗi bật cười thành tiếng: “Đây là cách nói chuyện tử tế của các người, là cuộc gặp mặt mà các người sắp xếp đấy à. Con mẹ chúng mày.”
Nói xong, chỉ thấy cô lại nhấc chân lên, sau một tiếng “ầm” trầm vang, cánh cửa bị đá văng.
Dư Oánh Oánh bước thẳng vào bên trong, mẹ vừa nhìn thấy cô, nước mắt liền rơi xuống, bà khóc nức nở.
Trong lòng Dư Oánh Oánh chua xót, cô vội vàng lấy vật nhét trong miệng mẹ ra.
Khi có thể nói chuyện, Hoa Noãn Dương liền nói: “Oánh Oánh, con đã về rồi, mẹ không bị bệnh, nhưng bố con cứ nhất quyết nói mẹ bị bệnh, ông ta còn nhốt mẹ ở đây, để bọn họ tiêm rất nhiều thuốc vào người mẹ. Oánh Oánh, bố con là một tên khốn nạn.”
Dư Oánh Oánh ngậm nước mắt, hai tay nhanh chóng cởi dây trói trên người mẹ mình ra: “Con biết mà. Mẹ yêu tâm đi, có con ở đây, từ nay về sau ông ta không thể bắt nạt được mẹ nữa đâu.”
Hiển nhiên trong mấy ngày này, Hoa Noãn Dương đã phải chịu hết mọi khổ sở, nước mắt bà ấy cứ thế tuôn rơi. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ của Dư Oánh Oánh, bà lại hối hận vì những câu nói trước đó: “Con đã đi đâu vậy, con không bị sao chứ. Mẹ không sao đâu, con đừng khóc.”
Dư Oánh Oánh cuối cùng cũng cởi xong dây trói, liền vươn tay ra lau nước mắt cho mẹ, cô cười nói: “Con vẫn ổn, chỉ là đã bái một vị cao nhân làm thầy, học chút võ. Mẹ, chúng ta đi thôi.”
Hoa Noãn Dương không muốn ở lại nơi này thêm nữa, vội đáp: “Được.”
Dư Oánh Oánh lập tức đỡ bà đứng dậy, ấy thế nhưng, tới giờ cô mới phát hiện ra, chẳng biết mẹ cô bị làm sao, chân bà không hề có chút sức lực nào, còn suýt ngã nhào xuống đất.
Cô không khỏi căm hận, nhanh tay cõng mẹ lên vai rồi bước mạnh ra ngoài.
Ở bên ngoài, tất cả các bác sĩ và y tá đều tránh sang một bên, nhìn thấy Dư Oánh Oánh bước ra, ai nấy đều không kìm được run lẩy bẩy.
Dư Oánh Oánh thốt ra một câu: “Hồ sơ bệnh án của mẹ tôi.”
Những người đó nào dám nói gì, có một bác sĩ nhanh chóng cầm bệnh án tới. Cô nhìn thoáng qua một lượt, rồi lại hỏi: “Phòng điều khiển ở đâu?”
Đối phương còn đang do dự, cây gậy trong tay Dư Oánh Oánh đã đập mạnh xuống bàn, sau đó… xuyên qua mặt bàn!
Mặt bàn gỗ có thể chịu đựng sức nặng của hai người trưởng thành, cứ vậy mà bị chọc thủng!
Cảnh tượng này còn chấn động hơn cả cảnh cô đá cửa vừa rồi. Chẳng còn ai dám kháng cự nữa, lập tức ngoan ngoãn trả lời câu hỏi vừa rồi.
Dư Oánh Oánh cõng Hoa Noãn Dương đi ra ngoài.
Có lẽ vì uy danh hiển hách của mình, nên suốt quãng đường này không có một ai dám ló mặt ra cản trở cô, cô cũng thuận lợi lấy được video giám sát và ra tới cổng lớn.
Dì Trương nhìn thấy cô cõng Hoa Noãn Dương bước ra, lập tức chạy lên giúp đỡ cô đỡ mẹ vào xe. Lúc này, từ phía xa có ánh đèn xe rọi lại, hình như có một đội xe đang tiến về phía này.