Chương 1

Dư Oánh Oánh nhìn bóng mình trên mặt đất, tính toán thời gian.

Lúc này đã là khoảng 5 giờ chiều, gã người đàn ông đã ra đồng, còn mụ già chết tiệt kia thì đang ở ngoài tách hạt bắp.

Có người đi ngang qua, liền thuận miệng hỏi một tiếng: “Thím Tống, còn chưa bày rượu mừng à, con dâu đã lấy về được 3 ngày rồi đấy.”

Mụ già chết tiệt đáp: “Con nhãi thối tha bướng bỉnh quá, nó đã làm ầm ĩ suốt 3 ngày rồi, cố đợi thêm mấy ngày nữa vậy.”

Đối phương liền nói: “Ôi chao, đám gái thành phố bây giờ đâu chịu khổ được đâu, đứa nhà tôi kia kìa, chịu có nổi 4 ngày đâu, giờ chẳng phải đã sinh được ba đứa cháu rồi sao.”

Mụ già chết tiệt hừ một tiếng, hướng về phía cửa sổ mà mắng to: “Con nhãi thối tha, nếu còn không đồng ý, chờ mày chết đói tao sẽ ném xác mày vào trong núi!”

Hai người kia đều dùng phương ngữ vùng núi, vừa khó nghe vừa khó hiểu, nhưng Dư Oánh Oánh vẫn có thể nghe hiểu, bởi vì kiếp trước cô đã sống ở nơi này năm năm.

Đúng, sau khi bị lừa bán tới đây, cô cũng từng phản kháng, thậm chí là đã tự sát rồi, nhưng cuối cùng vẫn phải khuất phục trước khát vọng sống, trở thành người phụ nữ của tên nát rượu kia.

Năm năm đó là khoảng thời gian đen tối nhất trong cuộc đời cô, nhưng không ngờ, ngay khi vừa mới mở mắt ra, cô lại trở về nơi này.

Chỉ là, khi cô cúi đầu xuống nhìn bàn tay non mịn của mình, mọi thứ đã khác.

Sau khi được cứu ở kiếp trước, cô trở về nhà mới phát hiện ra, bởi vì sự mất tích của mình mà tinh thần của mẹ trở nên bất ổn, cuối cùng tự nhảy xuống hồ tự sát. Cô cảm thấy cái chết của mẹ hoàn toàn là lỗi của mình, vì thế cô cũng mắc bệnh trầm cảm và chọn cách tự tử.

Kết quả, sau khi chết đi cô mới nghe được từ miệng mẹ kế Đường Nghệ Văn, hoá ra sau khi mẹ cô bị đưa vào bệnh viện tâm thần, bà mới biết được hai đứa em trai em gái kia chẳng phải trẻ mồ côi nhà ai cả, mà chính là con riêng của bố cô. Về chuyện cô bị bắt cóc và bán đi, cũng có liên quan mật thiết tới người mẹ kế Đường Nghệ Văn này.

Cô phẫn nộ, cô muốn gϊếŧ chết đối phương, thế nhưng kết quả lại bị đưa tới mạt thế, sống ở đó suốt 10 năm.

Trong 10 năm ấy, cô thức tỉnh sức mạnh, trở nên vô cùng mạnh mẽ và không còn dễ bị bắt nạt như trước nữa. Tuy nhiên, cô vẫn không thể nào sống vui vẻ hạnh phúc, bởi vì dù có mạnh tới đâu, cô cũng không thể trả thù cho mẹ mình.

Vậy mà chẳng ngờ nổi, hôm nay cô vừa mở mắt ra, lại được đưa trở về năm đó.

Năm nay cô 20 tuổi, lúc này là 1 tháng sau khi bị bắt cóc, cô vừa bị bán vào gia đình này 3 ngày trước, vẫn chưa đồng ý kết hôn với gã đàn ông kia. Hiện giờ, mẹ cô vẫn còn sống.

Quan trọng nhất là sức mạnh của cô đã cùng cô xuyên không về thời gian này.

Mụ già chết tiệt kia đã gầm lên rồi, nhưng vẫn chưa thỏa mãn, cứ thế xông thẳng vào phòng.

Trong tay mụ ta còn nắm chặt một cây gậy to như cánh tay trẻ con. Không nói một lời, mụ ta vừa vung gậy về phía Dư Oánh Oánh, vừa chửi rủa: “Con nhãi khốn nạn này! Tao đã trả tiền mua mày về, mày còn không chịu gả cho con tao à? Mày không muốn gả, tao sẽ đánh chết mày.”

Tuy đã lớn tuổi, nhưng vì mụ già này làm việc đồng áng quanh năm, nên sức lực lại rất dồi dào.

Kiếp trước, Dư Oánh Oánh xuất thân từ một gia đình giàu có, lại là một cô gái yếu đuối trói gà không chặt, làm sao chịu được cảnh bị đánh chửi thế này? Cô gần như đã bị mụ già trước mặt này đánh tới mức bị thương nặng.

Tới cuối cùng, cô đành phải đồng ý gả vào gia đình này để tạm thời giữ lại tính mạng, nếu không, có thể cô đã bị mụ già này đánh chết.

Mà lần này… Cây gậy kia còn chưa kịp giáng xuống, Dư Oánh Oánh đã vươn tay bắt được.

Mụ già hoảng sợ, muốn nhanh chóng kéo gậy trở lại, nhưng mụ ta lại nhận ra, cây gậy trong tay mình chẳng hề nhúc nhích chút nào, mụ ta không thể nào rút gậy về được.

Đến lúc này mụ già chết tiệt mới cảm thấy có gì đó không ổn, vội ngẩng đầu lên: “Mày… Làm thế nào mày cởi dây thừng ra được? Mày…”

Mụ già còn chưa kịp nói nốt vế sau, Dư Oánh Oánh đã vung một nắm đấm lên, mụ già chỉ kịp trợn mắt đã ngã ngồi xuống đất, không thể nào đứng lên nổi.