Vân Cẩm Bình tốt bụng nói: “Vậy sau này chúng ta có thể giúp thì giúp một tay, xa không bằng gần, một người khuyết tật cũng khổ lắm.”
Thẩm Trường Thanh nghe hai mẹ con nói rõ ràng rồi nhìn Thẩm Hi: “Cũng đáng thương thật, con mang một miếng bánh qua cho người ta đi, nhà mình cũng ăn không hết.”
Vân Cẩm Bình: “Ông không ăn à?”
Thẩm Trường Thanh cười hì hì: “Tôi đang giảm cân đây! Hai mẹ con vừa rồi còn chê tôi nữa!”
Vân Cẩm Bình: “Chê ông cái gì? Chẳng phải vì lo cho sức khỏe của ông sao? Ông cứ mũm mĩm thế này, sớm muộn cũng có vấn đề.”
Thẩm Hi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Thẩm Trường Thanh cười lấy lòng: “Biết rồi, từ mai tôi sẽ giảm cân, được chưa?”
Thẩm Hi cười tươi, bưng đĩa bánh đứng dậy: “Bố, đã nói là phải giữ lời nhé. Từ mai con sẽ giám sát bố tập thể dục, mẹ làm đồ ăn giảm cân cho bố, chúng ta cùng phối hợp. Lát nữa con về sẽ lập kế hoạch chi tiết cho bố.”
Thẩm Trường Thanh chỉ vào cô cười cưng chiều, khoe khẽ: “Vợ à, tôi thấy từ khi Hi Hi về, con bé thân với tôi hơn hẳn.”
Vân Cẩm Bình giữ tay ông đang định lấy bánh: “Hơn một năm không gặp, sao mà không nhớ cho được?”
Bà cũng nhận ra, từ khi con gái về cũng thích làm nũng hơn trước.
Thẩm Trường Thanh ngượng ngùng rút tay về, sờ bụng tròn vo: “Tôi chỉ thèm một chút thôi, không ăn, không ăn đâu!”
Lúc Thẩm Hi trèo lên tường không thấy Lê Uyên đâu. Cô đứng trong gió lạnh một lúc thì thấy Côn Lôn đi ra, bèn gọi: “Soái ca, soái ca!”
Côn Lôn ngẩng đầu, thấy cô gái cầm cái gì đó, đang vẫy tay, bèn đi tới, suỵt một tiếng: “Ông chủ tôi thích yên tĩnh, nhỏ tiếng chút.”
Thẩm Hi cười rạng rỡ, đặt miếng bánh vào giỏ nhỏ rồi dùng dây thả xuống: “Soái ca, anh đưa cái này cho anh kia giúp tôi được không?”
Côn Lôn thầm nghĩ, anh nào? Ai là anh?
Thẩm Hi: “Là anh ngồi xe lăn ấy, hôm nay là sinh nhật tôi, mời anh ấy ăn bánh sinh nhật, cho dính chút lộc vui.”
Côn Lôn ho khan, không biết giải thích thế nào. Ông chủ chắc chắn không ăn cái này nhưng đây là tấm lòng của cô gái nên anh ta cũng không nỡ từ chối: “Được.”
Thẩm Hi: “Cảm ơn anh nhé! Anh có muốn ăn không? Tôi lấy thêm một miếng cho anh.”
Côn Lôn: “Tôi không thích đồ ngọt, cảm ơn cô.”
Cô gái này, thú vị thật!
Anh ta cảm thấy ông chủ cũng khá khoan dung với cô gái này, còn nhận hoa của người ta nữa!
Lỡ đâu sau này cô gái và ông chủ thân thiết, với tư cách trợ lý đắc lực của ông chủ, anh ta phải tính trước.
Côn Lôn liều mình bưng bánh vào nhà, gõ cửa phòng sách, cung kính nói: “Ông chủ, cô gái hàng xóm tặng hoa cho ngài lại gửi một miếng bánh tới. Ngài muốn thử không?”
Hàng xóm, tặng hoa, cô gái – mấy từ này được nhấn mạnh, phát âm rõ ràng.
Trong phòng sách rất yên tĩnh, chỉ nghe tiếng lật giấy.
Côn Lôn đợi hai phút, không nhận được phản hồi. Ông chủ không nói gì, đó là câu trả lời tốt nhất. Anh ta bưng bánh định quay đi.
“Mang vào.”
Từ trong phòng sách vang lên giọng nam trầm đầy từ tính, pha chút khàn khàn.
Côn Lôn sững sờ, mắt lóe lên niềm vui rõ rệt, kìm nén sự phấn khích, đẩy cửa vào, đặt miếng bánh lên bàn trước mặt ông chủ.
Ông chủ cuối cùng cũng có phản ứng với thế giới bên ngoài.
Từ khi tự tay xử lý kẻ thù, ông chủ dường như đã nhìn thấu sinh tử, chẳng còn gì đáng để lưu luyến.
Trừ cô gái mà ông chủ luôn tìm kiếm.
Ông chủ sống chỉ để tìm cô ấy.
Nhưng họ đã lật tung cả Hoa Hạ mà vẫn không tìm được cô gái ấy.
(Hết chương)