Người đàn ông chậm rãi quay đầu lại, ánh sáng rực rỡ bao quanh khuôn mặt tuấn tú không tì vết, giữa hàng lông mày toát ra vẻ lạnh lùng khẽ nâng mí mắt đôi mắt sâu thẳm, u tối như muốn hút hồn người ta.
Nốt ruồi lệ dưới mắt lại càng thêm phần mị hoặc mang phong vị kỳ lạ.
Là anh!
Chính là người đàn ông đã cưỡng hôn cô đêm đó!
Đồng tử của Vân Từ co rút lại, tay bất giác siết chặt con dao nhỏ giấu trong tay áo, nghĩ tới nụ hôn đầu đời bị cướp mất, sát khí bốc lên tận đầu.
Lúc này, Quân Tư Triệt đang nheo mắt dài, chăm chú quan sát cô đầy hứng thú, môi mỏng nhếch lên, đột nhiên cười nhạt: “Vị hôn thê của tôi… hóa ra chỉ là một cô nhóc?”
Anh không nhận ra cô?
Vân Từ nhíu mày.
Người đàn ông lười biếng tựa vào bàn, tay xoay cây bút máy ngẩng cằm lên như một đế vương cao cao tại thượng, chậm rãi mở miệng: “Đã là hôn nhân thương mại, em muốn gì tôi đều có thể cho, ngoại trừ…”
Giọng anh bỗng trở nên lạnh như băng, vẻ mặt hoàn toàn không có chút ấm áp nào:
“... ngoại trừ tình yêu.”
Đồ thần kinh, ai thèm tình yêu của anh?!
Vân Từ đã không còn kiên nhẫn: “Có chuyện gì không? Không thì tôi đi đây.”
Quân Tư Triệt mím môi, rõ ràng không hài lòng với phản ứng của cô, lại ngoắc ngoắc tay ra hiệu, giọng nói bá đạo: “Lại đây.”
Anh định làm gì?
Vân Từ cảnh giác toàn thân, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào người đàn ông rồi chầm chậm bước tới.
Vừa mới đến gần liền lập tức dừng bước, chỉ thấy anh cầm một tấm danh thϊếp, ném thẳng vào ngực cô.
Ra lệnh: “Nhớ số điện thoại của tôi.”
Vân Từ thậm chí chẳng thèm nhìn đã vò nát tấm danh thϊếp ném mạnh vào thùng rác: “Không cần.”
Đôi mắt của Quân Tư Triệt tối sầm lại nhìn chằm chằm cô gái đầy gai nhọn trước mặt, giây sau liền cúi người bất ngờ giữ lấy cằm của Vân Từ.
Môi anh cong lên, nụ cười lạnh lẽo mang theo mùi nguy hiểm.
“Cô nhóc này, em là người đầu tiên dám từ chối tôi, cất cái trò ‘muốn bắt mà buông’ của em đi, đừng tưởng tôi sẽ chủ động xin số của em.”
Vẻ lạnh lùng hiện rõ trong mắt Vân Từ: “Đừng chạm vào tôi.”
Cô hất tay anh ra, không buồn nói thêm đã xoay người rời khỏi thư phòng.
Quản gia Trâu vẫn đứng đợi bên ngoài thấy Vân Từ bước ra liền lập tức tiến đến: “Để tôi cho người đưa cô về.”
Thấy sắc mặt cô lạnh như băng, ông ta lại gượng cười: “Nếu Triệt gia có nói gì không phải mong cô đừng để bụng. Chắc cô cũng nghe rồi, hai năm trước ngài ấy gặp tai nạn xe, từ đó mắc chứng… hoang tưởng nhẹ và rối loạn nhận thức, hành vi có hơi khác người một chút.”
Nói trắng ra là đầu óc có vấn đề?
Mặt Vân Từ vẫn lạnh tanh không nói lời nào đi thẳng ra cổng lớn. Nhưng mới đi được vài bước thì như chợt nhớ ra điều gì, cô dừng lại quay đầu hỏi: “Triệt gia nhà các người… có gây thù với ai không?”
Cô cần làm rõ, nước đυ.c không cần thiết phải nhúng tay.
Mặt quản gia Trâu đầy nghi hoặc: “Ý cô là gì?”
“Buổi tối mấy hôm trước, tôi thấy có nhóm người đuổi theo anh ta.”
Nghe vậy, quản gia Trâu bỗng phá lên cười: “Thì ra là chuyện đó, cô hiểu lầm rồi. Thực ra là vệ sĩ trong nhà đuổi theo ngài ấy. Hôm đó Triệt gia đột nhiên mất tích, tôi lo lắng cho an toàn của ngài ấy nên mới sai người đi tìm.”
Khóe miệng Vân Từ giật giật.
Cô tưởng anh bị truy sát.
Ai ngờ là màn kịch tự biên tự diễn?! Đúng là bệnh không nhẹ!
Sau khi tiễn Vân Từ đi, quản gia Trâu quay lại thư phòng chỉ thấy Quân Tư Triệt đứng đó, mặt mày âm trầm lạnh giọng nói: “Ba phút. Phải điều tra ra số điện thoại của cô nhóc đó.”
“….”
Quản gia Trâu nghẹn lời.
Ban nãy thì không thèm lấy, giờ người đi rồi lại đòi tra số.
Không phải quá rảnh rỗi à?!
***
Vân Từ về đến nhà họ Nguyễn liền lên phòng vẽ trên tầng hai.
Trước đây thấy treo vài bức tranh danh họa ở đây, cấu trúc độc đáo màu sắc rực rỡ, cô cũng thấy khá hứng thú.
Đang định ngắm kỹ thì đột nhiên, một giọng nói the thé vang lên phá tan sự yên tĩnh.
“Cô đang làm gì đó?!”
Chỉ thấy Nguyễn Phỉ Nguyệt xông vào đứng chắn trước bức tranh, dáng vẻ như thể đang bảo vệ lãnh địa của mình.
Vân Từ liếc cô ta một cái, chẳng buồn đáp lời.
____
Hahahaha nam chính ngốc nghếch của chúng ta đã xuất hiện rồi!
Nói ngắn gọn thì đây là câu chuyện nữ chính cầm nhầm kịch bản.
Nữ chính cầm kịch bản “ngược tra, vả mặt, lộ thân phận siêu ngầu”.
Nam chính lại tưởng mình đang đóng “tổng tài bá đạo cưng chiều cô vợ nhỏ”.
Hahahaha chết cười mất thôi!