Vân Từ quay đầu lại, khép hờ đôi mắt uể oải hỏi ngược lại: “Sư phụ cậu không cho cậu nói với người khác, vậy cậu nói với tôi làm gì?”
“…”
Bầu không khí bỗng trở nên lúng túng.
Hạ Bắc Khuynh chớp chớp đôi mắt to tròn, cười gượng hai tiếng đưa tay khoác lên vai Vân Từ: “Cậu đâu phải người ngoài, cậu là bạn cùng bàn của tớ mà!”
Vân Từ lạnh lùng liếc sang vai mình: “Bỏ tay ra.”
Hạ Bắc Khuynh hoảng hốt rút tay về.
Chị dâu dữ quá đi mất…
Đúng lúc đó, chuông hết tiết vang lên.
Cả lớp ùa đến chỗ của Nguyễn Phỉ Nguyệt, vừa nói gì đó với cô ta vừa chỉ trỏ về phía Vân Từ.
Nhìn những ánh mắt khinh thường kia rõ ràng là đang bàn tán điều không hay.
Tần Vũ chen vào đám đông, cúi người trước mặt Nguyễn Phỉ Nguyệt cười nịnh nọt:
“Công chúa Phỉ Nguyệt, cậu có đói không? Khát không? Cậu muốn ăn gì, tớ đi mua ngay!”
Nguyễn Phỉ Nguyệt trừng mắt: “Cậu phiền quá đi!”
Rồi đứng dậy, rời khỏi lớp học.
“Công chúa Phỉ Nguyệt!” Tần Vũ vội vàng đuổi theo.
Hạ Bắc Khuynh hất cằm về phía đó nói với Vân Từ: “Thấy không? Đó là gã si tình nổi tiếng của trường tớ, Nguyễn Phỉ Nguyệt chẳng thèm để ý đến cậu ta thế mà cậu ta cứ bám riết lấy như keo dính chó.”
Vân Từ không hề hứng thú, vẫn tiếp tục gục đầu ngủ.
Không lâu sau, chuông vào tiết vang lên.
Thầy giáo dạy toán cầm bài kiểm tra bước lên bục giảng, nói: “Bài thi tháng đã chấm xong, câu trắc nghiệm số 3 là câu sai nên sẽ không tính điểm cho câu đó, mọi người không bị trừ điểm nhé. Lớp trưởng, lên đây phát bài đi.”
Nghe đến đây, Nguyễn Phỉ Nguyệt trừng to mắt, đột ngột quay đầu nhìn về hàng ghế cuối cùng chỗ Vân Từ đang gục đầu ngủ say.
Không ngờ lại bị đoán trúng thật!
Là trùng hợp hay là…
Nguyễn Phỉ Nguyệt không dám nghĩ thêm, tức đến mức vò nát bài kiểm tra rồi nhét vào ngăn bàn.
***
Vân Từ ngủ một mạch suốt cả ngày, đến khi tỉnh dậy thì vừa đúng lúc tan học.
Hạ Bắc Khuynh đang thu dọn sách vở, chớp mắt với cô: “Bạn cùng bàn, mai gặp nha!”
Rồi tung tăng rời khỏi lớp học.
Vân Từ ngồi thẳng dậy lấy cặp sách trong ngăn bàn ra đeo lên vai, một tay đút túi quần chậm rãi rời khỏi lớp.
Vừa đi đến cổng trường, một chiếc Maybach dừng ngay trước mặt cô. Cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc vest bước xuống.
Anh ta nghiêm túc chắn trước mặt cô: “Xin hỏi, cô có phải là tiểu thư Vân Từ không?”
Vân Từ nhướng mày: “Có việc gì?”
Người đàn ông đáp một cách nghiêm chỉnh: “Tiểu thư Vân Từ, Triệt gia muốn gặp cô, mong cô đi với chúng tôi một chuyến.”
Vân Từ vẫn thản nhiên, hỏi lại: “Anh ta là ai?”
Trước sự bình tĩnh và điềm nhiên của cô gái, người đàn ông có chút bất ngờ: “Cô đã từng nghe đến Quân Tư Triệt chưa?”
****
Trong xe Maybach, Vân Từ uể oải tựa vào ghế, nghiêng đầu nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, trong đầu thầm lặp lại cái tên: “Quân Tư Triệt.”
Ừm… vị hôn phu trên danh nghĩa của cô…
Người đàn ông ngồi cạnh thỉnh thoảng liếc trộm nhìn cô.
Thấy khuôn mặt cô tinh xảo, vẻ lạnh nhạt đầy quyến rũ, dáng người mảnh mai mềm mại, đặc biệt là vòng eo nhỏ nhắn mong manh như có thể ôm trọn trong lòng bàn tay. Lúc này, cô đang khép hờ mắt như một chú mèo lười nhác, quyến rũ đến mức khiến người ta tim đập thình thịch.
Khác hẳn so với tưởng tượng của anh ta.
Cô hoàn toàn không hề tỏ ra hoảng sợ hay hiếu kỳ, bình tĩnh như một mặt hồ phẳng lặng.
Khi đến biệt viện nhà họ Quân, quản gia Trâu mở cửa xe, vừa nhìn thấy Vân Từ liền không giấu nổi sự kinh ngạc trong ánh mắt.
“Tiểu thư Vân Từ, Triệt gia đang đợi cô ở thư phòng.”
Lên đến tầng hai, cánh cửa được đẩy ra.
Trong thư phòng trang nhã và hơi tối có một bóng lưng kiêu ngạo đang đứng trước cửa sổ sát đất, đôi chân dài thẳng tắp.
Dáng người cao ráo, xuất chúng, được bao phủ bởi ánh hoàng hôn như được dát một lớp ánh sáng vàng kim, lấp lánh như thần linh giáng trần, rực rỡ đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
(Hết chương)